Khất Thực - Thiền Quán - 3 Canh Chứng 3 Minh - Bồ Tát Thành Tựu Chánh Đẳng Giác
Nikāya Khất Thực Thiền Quán
3 Canh Chứng 3 Minh
Bồ Tát Thành Tựu Chánh Đẳng Giác
Thích Minh Thành
MỤC LỤC
TOC \o "1-3" \h \z \u I. Chứng ngộ Tam Minh PAGEREF _Toc153893090 \h 1
II. Trình pháp PAGEREF _Toc153893091 \h 9
Sư cô 1 PAGEREF _Toc153893092 \h 9
Sư cô 2 PAGEREF _Toc153893093 \h 10
Sư cô 3 PAGEREF _Toc153893094 \h 13
Sư thầy 1 PAGEREF _Toc153893095 \h 14
III. Tụng kinh PAGEREF _Toc153893096 \h 16
I. Chứng ngộ Tam Minh
Kính bạch chư tôn thiền đức và chư vị hiền trí, chúng ta quán niệm về lúc Bồ-tát ba canh chứng được ba minh, thành vô thượng chánh giác.
"Vị hữu tình nào không có si ám, sinh ra ở đời vì hạnh phúc cho muôn loài, vì an lạc cho muôn loài, vì lòng thương tưởng cho đời, vì lợi ích, vì hạnh phúc, vì an lạc cho loài Trời và loài Người. Vị ấy khi nói một cách chân chánh về Ta sẽ nói như sau: 'Là vị hữu tình không có si ám, sinh ra ở đời vì hạnh phúc cho muôn loài, vì an lạc cho muôn loài, vì lòng thương tưởng cho đời, vì lợi ích, vì hạnh phúc, vì an lạc cho loài Trời và loài Người'
Này Bà-la-môn, Ta tinh cần, tinh tấn, không lười biếng. Ta an trú chánh niệm, không có loạn, thân được khinh an, không có dao động, tâm được định tĩnh, chuyên nhất.
Này Bà-la-môn, Ta ly dục, ly các ác pháp, chứng và trú Thiền thứ nhất, một trạng thái hỷ lạc do ly dục sanh, với tầm với tứ.
Diệt tầm, diệt tứ, Ta chứng và trú Thiền thứ hai, một trạng thái hỷ lạc do định sanh, không tầm, không tứ, nội tĩnh nhất tâm.
Ly hỷ trú xả, chánh niệm tỉnh giác, thân cảm sự lạc thọ mà các bậc Thánh gọi là xả niệm lạc trú, Ta chứng và an trú Thiền thứ ba.
Xả lạc và xả khổ, diệt hỷ ưu đã cảm thọ trước, Ta chứng và an trú Thiền thứ tư, không khổ không lạc, xả niệm thanh tịnh" (Trung Bộ Kinh, 4. Kinh Sợ hãi khiếp đảm)
Đây là Bồ-tát chứng nhập bốn tầng thiền định, từ sơ thiền, nhị thiền, tam thiền cho đến tứ thiền và bắt đầu canh đầu tiên:
"Với tâm định tĩnh, thuần tịnh, không cấu nhiễm, không phiền não,nhu nhuyến, dễ sử dụng, vững chắc, bình thản như vậy, Ta dẫn tâm, hướng tâm đến túc mạng trí. Ta nhớ đến các đời sống quá khứ, như một đời, hai đời, ba đời, bốn đời, năm đời, mười đời, hai mươi đời, ba mươi đời, bốn mươi đời, năm mươi đời, một trăm đời, hai trăm đời, một ngàn đời, một trăm ngàn đời, nhiều hoại kiếp, nhiều thành kiếp, nhiều hoại và thành kiếp. Ta nhớ rằng: 'Tại chỗ kia, Ta có tên như thế này, dòng họ như thế này, giai cấp như thế này, các món ăn như thế này, thọ khổ lạc như thế này, tuổi thọ đến mức như thế này. Sau khi chết tại chỗ kia, Ta được sanh ra tại chỗ này. Tại chỗ này, Ta có tên như thế này, dòng họ như thế này, giai cấp như thế này, các món ăn như thế này, thọ khổ lạc như thế này, tuổi thọ đến mức như thế này. Sau khi chết tại chỗ này, Ta được sanh ra ở đây'. Như vậy Ta nhớ đến nhiều đời sống quá khứ cùng với các nét đại cương và các chi tiết" (Trung Bộ Kinh, 4. Kinh Sợ hãi khiếp đảm)
Trong một tâm định tĩnh, trong một tâm thuần tịnh, trong một tâm không cấu nhiễm, phiền não, trong một tâm hết sức mềm mại, dễ sử dụng, tâm vững chắc và bình thản ngài dẫn tâm hướng đến túc mạng trí, dẫn tâm hướng về trước kia mình như thế nào, những đời trước mình ra làm sao, những kiếp trước mình đã trải qua những gì và Bồ-tát nhớ lại những đời sống ở quá khứ. Ngài nhìn thấy được đời trước của ngài, tiếp theo là đời trước nữa, đời trước nữa và đời trước nữa, nhiều hoại kiếp, nhiều thành kiếp.
Khi trái đất này mới vừa hình thành, khi trái đất này mới thiết lập sự sống và một thời gian trái đất này biến hoại giống như sự biến hoại mà chúng ta đang chứng kiến ngày nay, hành tinh đi đến đổ nát, ta nhớ đến nhiều hoại tiếp, nhiều thành kiếp, ta nhớ rằng tại chỗ kia ta tên như thế nào, dòng họ như thế này, giai cấp gì, ăn uống như thế nào, đã trải qua những đau khổ, những buồn lo như thế nào, ta hưởng thụ những niềm vui như thế nào, những buồn vui, những nước mắt, những lo lắng, những khổ sầu, những tai nạn, những sầu, bi, khổ, ưu, não trong vòng sống chết, trăm ngàn muôn ức kiếp, ta có tên như thế này, ta có dòng họ như thế này giai cấp như thế này, tuổi thọ sống được bao nhiêu năm như vậy, tại sao khi chết tại chỗ này, ta được sinh ra một chỗ khác. Như vậy ta nhớ đến là nhiều đời sống quá khứ cùng với các nét đại cương và các nét chi tiết, trong đêm canh đầu ta chứng được minh thứ nhất, tức là túc mạng minh.
"Này Bà-la-môn, trong đêm canh đầu Ta chứng được minh thứ nhất, vô minh diệt, minh sanh; bóng tối diệt, ánh sáng sanh, trong khi Ta sống không phóng dật, nhiệt tâm, tinh cần" (Trung Bộ Kinh, 4. Kinh Sợ hãi khiếp đảm)
Trong canh đầu ta chứng được túc mạng minh, thấy được vô lượng vô biên kiếp trong đời sống quá khứ, ta thấy được những dòng nước mắt, ta đã trải qua bao nỗi khổ niềm đau. Vì tham dục, tham ăn, ta đã đau khổ như thế nào, vì sân hận, si mê, những ngọn lửa đã thiêu đốt như thế nào, vì bản ngã hơn thua ta đã bao lần sầu, bi, khổ, ưu, não. Một đời, hai đời, trăm đời, ngàn đời, trăm ngàn đời, bóng tối chấm dứt, ánh sáng trí tuệ trong ta bừng tỏ, ta chứng đắc túc mạng minh thấy rõ vô lượng kiếp đời sống vừa qua của chín tự thân ngài.
"Với tâm định tĩnh, thuần tịnh, không cấu nhiễm, không phiền não, nhu nhuyến, dễ sử dụng, vững chắc, bình thản như vậy, Ta dẫn tâm, hướng tâm đến sanh tử trí về chúng sanh. Ta với thiên nhãn thuần tịnh siêu nhân, thấy sự sống và sự chết của chúng sanh. Ta tuệ tri rằng, chúng sanh người hạ liệt, kẻ cao sang, người đẹp đẽ, kẻ thô xấu, người may mắn, kẻ bất hạnh, đều do hạnh nghiệp của họ. Những chúng sanh làm những ác hạnh về thân, ác hạnh về lời nói, ác hạnh về ý, phỉ báng các bậc Thánh, theo tà kiến, tạo các nghiệp theo tà kiến. Những người này, sau khi thân hoại mạng chung, phải sanh vào cõi dữ, ác thú, đọa xứ, địa ngục. Còn những chúng sanh nào thành tựu những thiện hạnh về thân, thành tựu những thiện hạnh về lời nói, thành tựu những thiện hạnh về ý, không phỉ báng các bậc Thánh, theo chánh kiến, tạo các nghiệp theo chánh kiến, những người này, sau khi thân hoại mạng chung, được sanh lên các thiện thú, cõi Trời, trên đời này. Như vậy với thiên nhãn thuần tịnh siêu nhân, Ta thấy sự sống chết của chúng sanh. Ta tuệ tri rằng, chúng sanh, người hạ liệt, kẻ cao sang, người đẹp đẽ, kẻ thô xấu, người may mắn, kẻ bất hạnh, đều do hạnh nghiệp của họ.
Này Bà-la-môn, trong đêm canh giữa, Ta chứng được minh thứ hai, vô minh diệt, minh sanh; bóng tối diệt, ánh sáng sanh, trong khi Ta sống không phóng dật, nhiệt tâm, tinh cần" (Trung Bộ Kinh, 4. Kinh Sợ hãi khiếp đảm)
Ngài hướng tâm về những đời sống của các chúng sanh trong vòng luân hồi sanh tử, ngài thấu rõ tất cả sự sống chết của vô lượng, vô biên chúng sanh trong tam thiên đại thiên thế giới, sanh tử minh đã được thành tựu trong canh giữa. Tất cả chúng sanh ta biết rõ bằng trí tuệ, kẻ thấp hèn, kẻ cao sang, kẻ xấu xí hay là người đẹp đẽ, những người giàu có hay nghèo khổ hạnh phúc hay bất hạnh, tất cả đều do những suy nghĩ của chính họ, do lời nói của chính họ, do hành động của chính bản thân họ đem lại.
Nếu họ nói lời thiện lành, nghĩ điều hiền thiện, hành động những việc phước lành thì được mình thiên hoặc sanh lại trong cõi đời loài người này hưởng phúc trong nhân thiên phước báo. Nếu họ có những suy nghĩ xấu, những lời nói dữ, những hành động ác thì chính những suy nghĩ, ngôn ngữ, hành động này đưa họ xuống địa ngục, những chảo dầu sôi, những cột đồng cháy đỏ chờ đón họ, những hố than hừng, những dòng sông băng nhận chìm họ và những hầm phân, những núi đao, những biển lửa và những tiếng kêu gào thống thiết, kinh hoàng, khiếp đảm và sợ hãi chính do những ác nghiệp họ đã tạo.
Những cảnh giới của cô hồn vất vơ vất vưởng ở trong loài quỷ đói, ngạ quỷ hay là những đời sống mà chúng ta vừa nghe, những con chó sủa vang rền, đời sống của súc sanh, đời sống với những con kiến, con trùng, con gián, con muỗi, con giòi, con rệp, con rết đều là do những đời trước họ cũng làm người nhưng vì sát sanh, trộm cắp, tà dâm, nói dối, nói lời hung dữ, nói lời đâm bị thóc thọc bị gạo, nói những lời ly gián, chia rẽ, nói những lời phù phiếm vô ích, say sưa nghiện ngập, tà kiến, mê tín dẫn họ đi vào ba đường ác.
Còn những chúng sanh nào thành tựu những thiện lành, thân miệng ý không có phỉ báng, chê bai các bậc Thánh hiền, những bậc chân tu, các vị này có chánh kiến thấy đúng, làm những việc theo chánh kiến, người này nhắm mắt ra đi sanh lại cõi người giàu có, đẹp đẽ, đức hạnh, hiền từ, cao sang, phú quý hoặc sanh lên cõi trời để hưởng phước tự do, tự tại. Tất cả đều do hạnh nghiệp của họ mà ra.
Đó là canh giữa Bồ-tát chứng đắc trí tuệ nhìn thấu vô lượng, vô biên kiếp sanh tử của chúng sanh trong 10.000 thế giới, trong ba ngàn đại thiên thế giới. Có thể chúng ta đi chùa suốt đời cũng chưa được nghe những đoạn kinh này, đây là những đoạn kinh chính Đức Phật thuật lại sự chứng ngộ ba canh chứng ba minh của ngài. Đây là thánh trí tuệ thứ hai, minh thứ hai, sanh tử minh, sanh tử trí.
Có những đệ tử có chuyện gì hỏi ngài thì ngài nói kiếp trước vị này như thế này, sanh ở đâu, làm cái gì, vướng nghiệp quả gì mà bây giờ phải chịu như vậy. Đó là do ngài thành tựu trí tuệ này, gọi là sanh tử trí và có lúc ngài thuật lại đời trước ta đã làm như vậy, đó là túc mạng trí, túc mạng minh. Chúng ta bắt đầu bước qua canh ba.
"Với tâm định tĩnh, thuần tịnh, không cấu nhiễm, không phiền não, nhu nhuyến, dễ sử dụng, vững chắc, bình thản như vậy, Ta dẫn tâm, hướng tâm đến lậu tận trí. Ta thắng tri như thật: 'Ðây là khổ', thắng tri như thật: 'Ðây là nguyên nhân của khổ', thắng tri như thật: 'Ðây là khổ diệt', thắng tri như thật: 'Ðây là con đường đưa đến khổ diệt', thắng tri như thật: 'Ðây là những lậu hoặc', thắng tri như thật: 'Ðây là nguyên nhân các lậu hoặc', thắng tri như thật: 'Ðây là các lậu hoặc diệt", thắng tri như thật: 'Ðây là con đường đưa đến các lậu hoặc diệt'.
Nhờ biết như vậy, nhờ thấy như vậy, tâm của Ta thoát khỏi dục lậu, thoát khỏi hữu lậu, thoát khỏi vô minh lậu. Ðối với tự thân đã giải thoát như vậy, khởi lên trí hiểu biết: Ta đã giải thoát. Ta đã thắng tri: 'Sanh đã tận, phạm hạnh đã thành, việc cần làm đã làm, không còn trở lui trạng thái này nữa'.
Này Bà-la-môn trong đêm canh ba, Ta chứng được minh thứ ba, vô minh diệt, minh sanh; bóng tối diệt, ánh sáng sanh, trong khi Ta sống không phóng dật, nhiệt tâm, tinh cần" (Trung Bộ Kinh, 4. Kinh Sợ hãi khiếp đảm)
Ngài hướng tâm đến lậu tận trí nghĩa là hướng tâm đến trí tuệ làm sạch hết tất cả những mê lầm nhỏ nhiệm, vi tế nhất trong tâm. Sau khi Bồ-tát nhìn thấy bộ phim cuộc đời của chính mình, hai bộ phim hai đời của chính mình, ba bộ phim do chính mình là tác giả, bốn bộ phim, 10 bộ phim chính mình là tác giả, 100 đời là 100 bộ phim. Có bộ phim là 30 tập là 30 tuổi đã chết, có những bộ phim 10 tuổi đã ra đi và có những bộ phim chưa kịp đóng đã chết trong lòng mẹ, cũng có những bộ phim dài lê thê 70-80 tập là 70- 80 năm, thậm chí là 100 năm đầy rẫy trong nước mắt, trong hận thù, thậm chí có những đời kiếp ngài nhìn thấy ngài đọa trong địa ngục.
"Nhất tâm đảnh lễ A tỳ ngục tốt, sơ phát thiện tâm, Chúng hòa: Bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật"
Ngài nhìn thấy mình rơi trong địa ngục, sống trong loài ngạ quỷ, có lúc phải làm thú vật, trăm bộ phim, ngàn bộ phim, 10.000 bộ phim, trăm ngàn bộ phim là những đời sống của ngài, vô lượng tập, vô lượng bộ phim dài lê thê kết thúc trong nước mắt, kết thúc trong sự già nua, bệnh tật và chết chóc, kết thúc trong sự khổ đau. Ngài thốt lên "đây là khổ, khổ là đây, cái gì sanh sẽ diệt thôi, cái gì hiện hữu cũng rồi tiêu tan". Ngài thấy vô lượng, vô lượng, vô số tập phim của mình đóng, vô lượng, vô số đời sống đã qua của chính mình, ngài thấy khổ, thật sự là khổ, khổ và khổ.
Ngài thốt lên "đây là khổ, đây là đời sống, đây là kiếp sống, đây là ngũ uẩn, đây là thế giới của khổ đau" và ngài nhìn thấy vô lượng những tập phim của những chúng sanh, những đời sống vô lượng những hữu tình lúc nhúc những con kiến bò quanh miệng chén, những con giòi lúc nhúc trong đống phân, những sự cấu xé, hơn thua, giành giật, gạt gẫm, dối trá, gian xảo, hận thù, những cảnh tương tàn chém giết, súng đạn, máu đổ đầu rơi, những cảnh hơn thua, giành giật lừa dối, vô lượng vô lượng hữu tình chúng sanh, không phải chỉ nhân loại mà cả lục đạo, lục giới, từ địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh, A-tu-la, người và Trời. Ngài nhìn thấy tất cả, "đây là khổ, khổ là đây".
Ngài nhìn thấy những đống bọt, ngài nhìn thấy những bong bóng nước đang cấu xé, đang giành giật. Ngài nhìn thấy những bọt nước đang bốc lửa trong những cảm giác hận thù, hơn thua, dục vọng, tham lam, giành giật, đấu đá, huynh đệ tương tàn, cha con sát hại, vợ chồng tan nát đổ vỡ, đưa nhau ra tòa. Một tình thương bao la vô hạn, một trí tuệ thâm sâu tột cùng, ngài nhìn thấy rõ khổ thánh trí chứng nhập viên mãn, thánh trí tuệ về khổ đau của tự thân, của tha nhân, của nhân sinh, của hữu tình, của chúng sanh, của vạn loại.
Ngài thấy được nguyên nhân có đau khổ là lòng tham dục sân hận si mê vô minh, bản ngã, ngài chứng đắc được cảnh giới tất cả khổ diệt tận và ngài thấu suốt thành tựu viên mãn Bát Thánh Đạo, Tứ Thánh Đế, bốn thánh trí về khổ được đại viên mãn, chứng nhập trong khoảnh khắc ấy. Tất cả những tâm mê giờ này được phá vỡ, phá nát, phá sập, phá tan, phá sạch, phá tung ra, tất cả tâm mê đều diệt tận hoàn toàn và Bồ-tát thành tựu toàn giác, chánh giác, đại giác, viên mãn giác ngộ. Bồ-tát thành tựu Chánh Đẳng Giác, Bồ-tát thành tựu viên mãn giác, Bồ-tát thành tựu vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.
Nhờ biết như vậy, nhờ thấy như vậy tâm của ta thoát khỏi dục lậu, thoát khỏi hữu lậu, thoát khỏi vô minh lậu. Tất cả những sự tồn đọng sót lại của dục vứt sạch hoàn toàn, tất cả những cái tâm nhỏ nhặt, những cái chi mạc nhỏ nhiệm của sự yêu thích trong hiện hữu ngũ uẩn này diệt tận hoàn toàn, tất cả những mê lầm nhỏ nhiệm, li ti, chi mạt vô minh, tất cả những bóng tối nhỏ nhất đều bị xóa sạch, tan biến hoàn toàn. Đối với tự thân đã giải thoát như vậy, khỏi lên trí hiểu biết ta đã giải thoát ra khỏi sắc; thọ; tưởng; hành; thức, ta đã giải thoát ra khỏi ngũ uẩn, ta đã giải thoát ra khỏi tam giới, ta đã thắng tri biết một cách rõ ràng sanh đã tận, phạm hạnh đã thành, việc cần làm đã làm, không còn trở lui trạng thái này nữa. Bằng thánh trí tuệ ta biết rõ đời sống của ta tới đây là cùng tận, chấm dứt, đức hạnh cao thượng, thanh tịnh đã viên thành, việc cần làm đã làm xong, không bao giờ trở lại trạng thái sầu, bi, khổ, ưu, não, ngũ uẩn tử sanh này nữa. Trong đêm canh ba ta chứng được minh thứ ba gọi là lậu tận minh, sạch hết tất cả những tâm mê, thành tựu sự giác ngộ tối cao vô thượng cứu cánh cùng cực, trở thành bậc Thiên Nhân sư, Phật, Thế Tôn.
Đảnh lễ Đức Thế Tôn bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác.
Đảnh lễ Đức Thế Tôn bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác.
Đảnh lễ Đức Thế Tôn bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác.
Bấy giờ trả địa cầu chấn động, rung chuyển nhiều cách, không phải một địa cầu này mà 10 đại cầu, 100 địa cầu, 1.000 hành tinh, ba ngàn thế giới rung chuyển, mười ngàn hành tinh chấn động, 10.000 thế giới rung chuyển, tam thiên, đại thiên thế giới chấn động. Chư thiên Tứ Đại Thiên Vương hô vang Bồ-tát Tất-đạt-đa đã thành tựu vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, Dạ-ma thiên vang lừng Bồ-tát đã thành tựu vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác và tiếng vang này vang lên Đâu-suất thiên, tất cả vô lượng chư thiên hoan hô, reo hò lên Bồ-tát, đức Gotama Cồ-đàm thành tựu vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, âm vang vang động ba ngàn cõi, Tha Hóa Tự Tại thiên, tất cả chư thiên reo hò vang lừng Bồ-tát đã thành tựu đại giác, viên mãn giác, vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Chư phạm thiên reo vang Bồ-tát Tất-đạt-đa đã thành tựu cứu cánh tối thượng giác ngộ, đã trở thành Thiên Nhân Sư, Chánh Biến Tri, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Phật, Thế Tôn.
Âm vang 3.000 cõi, lúc ấy thân của Đức Phật chiếu sáng rực rỡ hơn núi vàng Quỳnh Kim, tất cả mười phương thế giới, chư thiên dục giới, chư thiên sắc giới, chư thiên vô sắc giới cùng tụ hội tại Bồ-đề đạo tràng đảnh lễ, chúc tụng, cúng dường, xưng tán, khen ngợi bất khả tư nghì, là cảnh giới đại giác của Bồ-tát. Con dập đầu cúi lạy bậc tôn kính nhất đời, tâm hoàn toàn thanh tịnh, diệt tận tham, sân, si, đấng giác ngộ hoàn thoàn thân tâm và thế giới Phật Thích-ca Mâu-ni. Nhất tâm đảnh lễ Bồ-đề thọ hạ hàng phục ma quân bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật.
Chí tâm đảnh lễ canh thứ nhất Bồ-tát chứng đắc túc mạng minh.
Chí Tâm đánh lễ canh thứ hai Bồ-tát chứng đắc sanh tử minh.
Chí tâm đảnh lễ canh thứ ba Bồ-tát chứng đắc lậu tận minh thành tựu vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật.
Con kính mời chư tôn hiền đức và các vị nam nữ Phật tử hiền trí chia sẻ cảm xúc của mình trong khi thiền quán về sự kiện Bồ-tát thành đạo. Kính mời chư tôn thiền đức và các vị nam nữ Phật tử hiền trí chia sẻ cảm thọ trong khi thiền quán về Bồ-tát thành đạo
II. Trình pháp
Sư cô 1
Con chân thành đảnh lễ Phật Thích-ca Mâu-ni Phật Chánh đẳng Chánh Giác, con chân thành kính lễ sư phụ tôn kính, con chân thành đảnh lễ chư tôn hiền đức Tăng, chư tôn hiền đức Ni cùng tất cả các hiền trí. Thưa sư phụ sáng nay con nghe về hạnh của Bồ-tát tu khổ hạnh thì lòng con quặn thắt đau nhói, rất là xót xa và con không thể tưởng tượng hình dung ra được những sự hy sinh to lớn của ngài thật là to lớn, thật là vĩ đại. Con không thể tưởng tượng, chúng con thật là cảm niệm những cái hạnh của ngài thật là sâu sắc, đến giờ phút này con lại được sư phụ giảng về ngài thành đạo, cảm xúc của con thật là trào dâng, thật là hạnh phúc, ngài đã hy sinh thật là to lớn, đã trở thành sự kiện của 3000 đại thiên thế giới, chấn động, rung động toàn cầu.
Ngài thật là vĩ đại, cảm giác con rất là rung động, rất là trào dâng, rất là chấn động, toàn thân chấn động vì hạnh phúc, vì thương tưởng cho chúng sanh mà ngài đã chịu hy sinh và đã thành đạt được những cái quả rất là thù thắng, rất là tối thượng, rất là vi diệu cho trời và loài người của 3000 đại thiên thế giới chấn động. Con thật là chấn động, nghẹn ngào và xúc động vô cùng, vô cùng, Đức Thế Tôn ơi, con thật là hạnh phúc, con rất là hạnh phúc, không biết đời kiếp nào con gieo được những cái phước báu này mà giờ phút này con lại được gặp sư phụ, nghe giảng giải về cuộc đời của ngài cùng quý thầy, quý Ni sư cùng tất cả các hiền trí, được nghe, được học và được thấy. Thật là hy hữu, hiếm có nhất trên đời này, con thật là trân quý, trân trọng từng giây, từng phút, từng lời của sư phụ giảng dạy, con không dám lãng quên.
Con nguyện với lòng mình là con cố gắng tu tập, dành hết thời gian còn lại để cố gắng trả ơn Đức Thế Tôn, con tri ân đến sư phụ, tri ân đến các quý thầy Quý ni sư cùng tất cả các biển già được ngồi quây quần bên nhau để nghe những lời thật là vi diệu, thật là hi hữu hiếm có mà không thể nào mà chúng con tưởng tượng được những cái sự kiện này. Con thật tri ân sư phụ, tri ân quý thầy. Con xin hết. Nam mô bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật.
Sư cô 2
Con chân thành đảnh lễ lên Đức Thế Tôn, Phật Thích-ca Mâu-ni bậc vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, con chân thành kính lễ lên sư phụ bậc ân sư tôn kính, con chân thành kính lễ quý chư Tăng, chư Ni các sư cô cùng quý hiền giả. Con kính trên sư phụ, trái tim phàm phu và nhỏ bé của con không đủ sức chứa nổi những sự kiện mà những ngày qua con được sư phụ giảng giải lại cuộc đời của Đức Phật. Ngài là một ngọn núi cao sơn, con là hạt bụi nhỏ bé, ngài là biển trời mênh mông, con chỉ là một giọt nước, làm sao con thấu hiểu nổi những sự hi sinh cao cả, lớn lao, quá vĩ đại của ngài. Nghe lịch sử ra đời, chứng đạo, chịu khổ hạnh và thành đạo của ngài trái tim con không đủ chứa nổi. Thật sự là thật sự là chấn động.
Vì chúng con là từ vô minh đến, từ phàm phu đến làm sao con thấu hiểu nổi, không có nhìn thấu hiểu những bài kinh bây giờ con mới được nghe. Trước đây con chỉ nghe một phần nhỏ nhỏ Tất-đạt-đa ra đời thì mừng vui ca hát, biết ngài là vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác không ai có trên thế giới này, nhưng những sự kiện đó cũng không làm động tâm, không làm chấn động như bảy ngày qua con được nghe. Sự thấu hiểu của con được thấm đẫm hơn khi nghe thấu được thái tử Tất-đạt-đa ra đời với sự kiện vĩ đại mà các tầng trời, 10.000 thế giới đều chấn động. Lúc đó chúng con ở đâu? Làm sao con hiểu được? Bây giờ nghe mà cũng không thấy rõ được vì bây giờ sự vô minh nó cũng còn che lấp, nghe mà không thấu hiểu được các tầng trời chuyển động, sự chuyển động của địa cầu, của 10.000 thế giới.
Bước chân ngài đến quả địa cầu này bằng chánh niệm, rõ biết nơi mình đến, hòa vào, sinh ra bằng con người thật việc thật để làm cho con người nhìn thấy sự chấn động đó, nhìn thấy rõ 2.600 năm về trước bây giờ được sư phụ truyền trao lại những bài kinh đó cho chúng con thấy rõ. Thật là hi hữu! Thật là hiếm có! Sự ra đời của ngài cũng quá vĩ đại, chỉ thấy chư thiên được thấy, lúc đó con người vô minh như chúng con làm sao thấy được sự chuyển động của quả địa cầu, chỉ thấy ở bây giờ trên kinh và được nghe thấy lại.
Thật là xúc động khi sáng nay sư phụ đọc lại những bài kinh mà ngài đã hi sinh, là một con người bình thường trước khi đắc đạo đã xả thân, bỏ thân mạng chịu khổ, con không tưởng tượng nổi làm sao chịu những khổ hạnh, bức bối dưới thời tiết với lại khổ hạnh đi vào rừng sâu, sợ lánh tất cả các thứ, người, và để chịu đựng những đói, nắng, nóng, thấy người mà chạy xa rồi ăn cả cỏ rồi ăn cả phân bò.
Con không tưởng tượng nổi, trái tim của con không chứa nổi, sự thành đạo thành đạo của ngài cũng quá lớn, chỉ có chư thiên lúc đấy mới thấy được, con người thấp bé, vô minh chúng con chỉ được học lại mà thấy cũng chịu không nổi. Làm sao thấy được? Mở con mắt tuệ ra để tìm ra con đường khổ, chúng sanh đã lăn lộn trong 6 đường nẻo luân hồi khổ và khổ từ kiếp này đến kiếp nọ mà ngài đã đi qua, làm thân con này con nọ trong muôn kiếp rồi chịu đựng khổ này đến khổ khác, khổ kiếp này đến khổ kiếp khác.
Bây giờ con chỉ nhìn thấy khổ trước mắt, thân người cũng khổ chứ đừng nói đến cái thân con khác, chịu đựng thống khổ của sự hơn thua, tranh giành, đấu đá, nhục mạ, mỗi khi những cái con hưởng thụ về thức ăn là con nhìn trong chén bát của mình cũng nhớ đến ngài ăn một hột một trái táo, một ngày, 7 ngày, 2 tuần rồi chúng con được nằm trên nệm, trên chăn, trong nhà ấm cúng thì lúc đó ngài ở rừng sâu, muỗi mồng, nắng rát da, lạnh thấu xương. Làm sao con hiểu nổi được cảnh đó.
Chân con đi đạp đất một chút xíu thấy đau, làm sao con hiểu được ngài đi bao nhiêu năm với bàn chân của thái tử mà phải chịu đựng khổ như vậy. Bây giờ không bước chân ra là có xe đi mà ngài đã lặn lội rừng thiêng núi độc, để chứng đạo ngài đã giang nan cực khổ như thế nào, 49 ngày với cội Bồ-đề ngài đã phá ma quân nội ngoại để chứng đắc thành đạo, muốn bỏ xác luôn để chứng đạt, đem ánh sáng của trí tuệ và tìm ra con đường Tám Chánh. Ngài đã đi qua những thất bại này đến thất bại nọ, truyền trao cho chúng con để diệt trừ vô minh, diệt trừ tham ái, để chặn đứt khỏi những dây tham ái ràng buộc. Bây giờ con không biết cảm ơn, tri ân ngài đến chừng nào cho đủ. Nam mô bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật. Con kính lễ tri ân ngài lắm lắm. Con kính tri ân trên sư phụ. Nam mô bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật.
Sư cô 3
Con chân thành đảnh lễ trên sư phụ tôn kính, con chân thành đảnh lễ quý thầy, quý Ni sư, quý sư cô cùng toàn thể chư vị hiền trí, con xin phép chia sẻ cảm thọ trong thời giảng vừa rồi của sư phụ về sự kiện Đức Phật thành đạo dưới cội Bồ-đề. Con nương theo lời của sư phụ thì cảm thọ trong con dâng lên một niềm hỷ lạc chấn động và con hạnh phúc vô cùng. Trong tưởng của con có hình ảnh Đức Phật trong đêm ngài thành đạo dưới cội Bồ-đề, ngài ngồi thật đẹp, thật vững chải, oai hùng, một vầng hào quang rực rỡ, chói lòa từ ngài tỏa chiếu ra và lan tỏa thật xa chúng ta, chư thiên hoan hỉ reo hò.
Từ nay cuộc đời tăm tối vô minh này đã xuất hiện ánh sáng, xuất hiện con mắt lớn, chư thiên nhân loại đã có một con đường vi diệu có thể dẫn đến giải thoát hoàn toàn tất cả khổ đau. Lần đầu tiên có một con người tuyệt vời vĩ đại đã tự mình chứng đạt trí tuệ thấu suốt hoàn toàn thân tâm thế giới, đoạn tận tất cả mọi lậu hoặc, thoát khỏi ngũ uẩn, thoát khỏi thế giới.
Con vô cùng hạnh phúc và con cảm ơn sự xuất hiện của ngài, con tri ân tất cả những gian lao, khó khăn mà ngài đã trải qua, tu khổ hạnh, sự từ bỏ của ngài, sự hy sinh của ngài thật sự vĩ đại. Con thấy đối với việc từ bỏ so với ngài thì bản thân mình chẳng có gì đáng gọi là từ bỏ cả, ngài xuất thân là thái tử sống trong cung vàng điện ngọc, vợ đẹp, con ngoan, từng bước chân của ngài là bước trên nhung lụa, ngài nắm tất cả trong tay, tất cả những gì mà thế gian tìm kiếm khao khát nhưng ngài có thể từ bỏ, xả thân quên mình vào rừng sâu, trải qua tất cả những hình thức khổ hạnh khốc liệt, khắc nghiệt nhất.
Ngài nhịn ăn, ngài tu hạnh con chó, con bò, đi bằng 4 chân, ngài ăn cỏ, ăn phân bò, ngài thực tập hạnh dơ bẩn, để bụi đất bánh từng mảng từng mảng trên người. Tất cả những gì mà ngài chịu đựng, kham nhẫn, con không thể nào tưởng tượng được, tất cả những gì ngài làm là vì cầu đạo, mong muốn tìm ra một con đường cho chúng sinh thoát khổ.
Con thật sự nhói lòng khi tưởng về những hình ảnh khổ hạnh mà ngài đã trải qua, ngài đã hy sinh, đã gánh hết tất cả những gian lao vất vả, làm công việc của một người mở đường, tìm ra được con đường và để lại gia tài cho chúng con, mình chỉ có mỗi việc bước đi trên con đường ngài đã để lại, đã có sẵn, thế mà mình còn không chịu tu. Bản thân mình đã làm gì để xứng đáng với sự hi sinh của ngài? Con đã làm cái gì? Chịu khổ một chút là con không chịu được, chịu thiệt một chút là đã hơn thua, còn mong được ăn ngon mặc đẹp, mình còn không xứng đáng là một hạt bụi dưới chân của ngài. Con có lỗi với Đức Thế Tôn thật nhiều. Nam mô bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật
Sư thầy 1
Con chân thành đảnh lễ Phật Thích Ca Mâu, con chân thành đảnh lễ trên bậc ân sư tôn kính, con chân thành đảnh lễ trên quý thầy, quý Ni sư, quý sư cô cùng tất cả các bạn hiền trí. Kính bạch sư phụ, thật là may mắn thay cho con trong buổi trưa hôm nay con được nghe lại những lời trong kinh tạng Nikāya đã để lại trong quá trình Đức Phật thành đạo. Con hướng tâm theo những lời sư phụ giảng dạy, con thấy sự thành đạo của ngài thật là vĩ đại, thật là to lớn. Nếu như ngài không nhìn thấy được cái khổ của thế gian này và ngày từ bỏ ngai vàng để đi cầu đạo thì giờ này sao con có thể nghe được ở thế gian này có một bậc vĩ đại như vậy.
Chính vì ngài thấy được cái khổ cho nên ngài muốn tìm ra được cái trừ diệt cái khổ này, trong quá trình ngài tu khổ hạnh cho đến lúc ngài thành đạo, trong khoảng thời gian đó ngài đã trải qua biết bao nhiêu trắc trở, đến lúc ngài chứng được vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác thì chư thiên hò reo tôn giả Gotama đã thành tựu Chánh Đẳng Chánh Giác. Lúc đó trong tâm con rúng động, thật là một điều hi hữu hiếm có nhất trên đời này, suốt trong hơn 2600 năm chánh pháp của ngài từ lúc ngài thành tựu cho đến bây giờ, con được may mắn khi nghe được những lời dạy của Đức Phật, con thấy mình thật là bé nhỏ, dù con tu đến mức nào như chăng nữa cũng không bằng một cái góc nhỏ của ngài. Tuy vậy con vẫn lấy đó là một cái động lực, là một cái tiền đề, là một kim chỉ nam để hướng tâm con về ngài và con nguyện thành tựu lòng tin bất động đối với Đức Phật.
Con nguyện thành tựu lòng tinh bất động đối với chánh pháp, con nguyện thành tựu lòng tinh bất động đối với chúng Tăng, con nguyện thành tựu lòng tinh bất động đối với thánh giới và con nguyện kiếp này là một kiếp cuối cùng của cuộc đời của con, sẽ không còn phải tái sanh nữa. Ngài là một tấm gương sáng để dẫn dắt con, dẫn dắt chúng sanh trong kiếp mù lòa này, con nguyện con sẽ thành tựu trong kiếp này để đền đáp lại những gì mà ngài đã để lại cho chúng con. Nam mô bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật.
Sư Phụ: Con chân thành đảnh lễ Phật Thích-ca Mâu-ni.
Kính mời chư tôn thiền đức và toàn thể các bậc hiền trí nam nữ Phật tử thọ trai trong chánh quán, chánh niệm.
"Hương các loại hoa thơm
Không ngược bay chiều gió
Nhưng hương người đức hạnh
Ngược gió khắp tung bay
Chỉ có bậc chân nhân
Tỏa khắp mọi phương trời"
(Kinh Pháp Cú 04 – Phẩm Hoa, kệ 54)
Hoa chiên đàn, già la,
Hoa sen, hoa vũ quý,
Giữa những hương hoa ấy,
Giới hương là vô thượng"
(Kinh Pháp Cú 04 – Phẩm Hoa, kệ 55)
"Ít giá trị hương này,
Hương già la, chiên đàn;
Chỉ hương người đức hạnh,
Tối thượng tỏa Thiên giới"
(Kinh Pháp Cú 04 – Phẩm Hoa, kệ 56)
"Nhưng ai có giới hạnh,
An trú không phóng dật,
Chánh trí, chơn giải thoát,
Ác ma không thấy đường"
(Kinh Pháp Cú 04 – Phẩm Hoa, kệ 57)
III. Tụng kinh
Thầy Pháp Nghĩa:
Con chân thành đảnh lễ
Phật Thích Ca Mâu Ni
Đời này con xin nguyện:
“Thấy biết rõ ngũ uẩn,
Thấy biết rõ tự thân,
Thành tựu chánh tri kiến,
Thể nhập vào Thánh quả,
Con nguyện xứng đáng là
Người con Phật chân chánh”.
Con xin đảnh lễ Ngài
Phật Thích Ca Mâu Ni
Bậc đoạn tận tham ái,
Bậc đoạn tận sợ hãi,
Tâm Ngài không dao động,
Tâm không nhiễm thế gian.
Con xin đảnh lễ Ngài
Phật Thích Ca Mâu Ni
Bậc Vô Thượng giải thoát
Ngài là thầy của con
Ngài - vị dẫn đường con
Ngài - vị con quy ngưỡng
Con chân thành quy hướng
Đảnh lễ bậc Vô Thượng
Đảnh lễ bậc Chánh Giác
“Con xin quy phục Ngài,
Con xin làm đệ tử,
Làm con ngoan của Ngài”.
“Con xin quy phục Pháp,
Quy phục Pháp Tám Đúng,
Nguyện thành tựu Tám Đúng”.
“Con xin tôn kính Tăng,
Tôn kính đời Giới Đức,
Nguyện thành tựu Giới Đức”.
ĐẢNH LỄ TRÍ ĐỨC NHƯ LAI
Con chân thành đảnh lễ
Phật Thích Ca Mâu Ni
Bậc tự mình thấy rõ
Sự thật về thân tâm,
Sự thật về sanh tử,
Về phiền não, khổ đau.
Và Ngài cũng tìm thấy,
Lối thoát khỏi khổ đau,
Lối thoát khỏi sanh tử,
Ngài đạt sanh tử tận,
Ngài đạt khổ chấm dứt.
Vì vậy, Ngài được gọi:
Bậc La Hán Chánh Giác,
Bậc Lậu Tận Chánh Giác.
Con thật kính phục Ngài,
Con thật kính ngưỡng Ngài,
Con xin quy phục Ngài,
Con xin đảnh lễ Ngài.
Con chân thành đảnh lễ
Phật Thích Ca Mâu Ni
Bậc trí tuệ, đức hạnh
Được thành tựu viên mãn,
Được trong sáng, tròn đầy
Trí đức Ngài hoàn hảo,
Tâm trí Ngài sáng trong.
Vì vậy, Ngài được gọi:
Bậc Minh Hạnh cụ túc,
Bậc Trí Đức vẹn toàn.
Con thật kính phục Ngài,
Con thật kính ngưỡng Ngài
Con xin quy phục Ngài,
Con xin đảnh lễ Ngài.
Con chân thành đảnh lễ
Phật Thích Ca Mâu Ni
Bậc thiện nghệ, thiện xảo
Khéo vượt Bốn bộc lưu
Khéo vượt Bốn đầm lầy
Dục, hữu, kiến, vô minh,
Vượt trầm luân sanh tử,
Dứt phiền não, khổ đau.
Vì vậy, Ngài được gọi
Bậc Thiện Thệ giải thoát.
Con thật kính phục Ngài,
Con thật kính ngưỡng Ngài,
Con xin quy phục Ngài,
Con xin đảnh lễ Ngài.
Con chân thành đảnh lễ
Phật Thích Ca Mâu Ni
Bậc thông giải cuộc sống
Thông giải pháp thế gian
Thông giải tâm nhân thế
Thông giải tham sân si
Thông giải tâm cấu uế
Thông giải nẻo tái sanh
Thông giải đường thoát tử,
Thông giải lối Niết-bàn.
Vì vậy, Ngài được gọi
Là Bậc Thế Gian Giải.
Con thật kính phục Ngài,
Con thật kính ngưỡng Ngài,
Con xin quy phục Ngài,
Con xin đảnh lễ Ngài.
Con chân thành đảnh lễ
Phật Thích Ca Mâu Ni
Bậc trí tuệ rộng lớn
Bậc trí tuệ viên thông
Trí tuệ đạt tối thượng
Trí tuệ đạt tột cùng
Không có gì thiếu sót,
Không có người cao hơn.
Vì vậy, Ngài được gọi
Là Bậc Vô Thượng Sĩ,
Bậc Trí tuệ Vô Thượng,
Bậc Trí tuệ Tối thượng,
Con thật kính phục Ngài,
Con thật kính ngưỡng Ngài
Con xin quy phục Ngài,
Con xin đảnh lễ Ngài.
Con chân thành đảnh lễ
Phật Thích Ca Mâu Ni
Ngài hướng dẫn, dẫn dắt
Các bậc trí ở đời
Ngài dẫn dắt, điều phục
Các bậc tâm trung thực
Các bậc tâm chánh trực
Có chín chắn suy tư,
Tâm tư không vụ lợi,
Danh lợi không che mờ,
Không bất chánh, bất minh
Trí tuệ không si ám,
Vì vậy, Ngài được gọi
Bậc Điều phục Người Trí
Bậc Điều Ngự Trượng Phu.
Con thật kính phục Ngài,
Con thật kính ngưỡng Ngài,
Con xin quy phục Ngài,
Con xin đảnh lễ Ngài.
Con chân thành đảnh lễ
Phật Thích Ca Mâu Ni
Bậc thầy của chư Thiên
Bậc thầy của loài Người
Bậc thầy của thế giới,
Thế giới, trời và người
Học đức hạnh của Ngài,
Học thiền định của Ngài
Học trí tuệ của Ngài
Học giải thoát của Ngài,
Học giải thoát tri kiến
Mà Ngài đã thành tựu.
Vì vậy, Ngài được gọi
Là bậc Thiên Nhân Sư,
Bậc Thầy của Trời, Người.
Con thật kính phục Ngài,
Con thật kính ngưỡng Ngài
Con xin quy phục Ngài,
Con xin đảnh lễ Ngài.
Con chân thành đảnh lễ Phật Thích Ca Mâu Ni
Bậc tự mình phát giác
Những cấu uế trong tâm,
Những cấu uế trong đời,
Tự mình thoát cấu uế,
Tự mình tẩy sạch tâm.
Ngài sanh ra trong đời
Ngài lớn lên trong đời
Nhưng Ngài thoát khỏi đời
Không bị đời uế nhiễm.
Vì vậy, Ngài được gọi,
Danh xưng là “Đức Phật”,
Bậc Giác Ngộ Giải Thoát.
Con thật kính phục Ngài,
Con thật kính ngưỡng Ngài,
Con xin quy phục Ngài,
Con xin đảnh lễ Ngài.
Con chân thành đảnh lễ Phật Thích Ca Mâu Ni
Bậc đáng được tôn kính
Ngài được trời tôn kính
Ngài được đời tôn vinh
Được thế giới tôn thờ
Được lịch sử tôn trọng
Được thế gian tôn quý.
Vì vậy, Ngài được gọi
Danh xưng “Đức Thế Tôn”,
Bậc Thế Gian Tôn Kính.
Con thật kính phục Ngài,
Con thật kính ngưỡng Ngài,
Con xin quy phục Ngài,
Con xin đảnh lễ Ngài.
Con chân thành đảnh lễ
Phật Thích Ca Mâu Ni
Bậc nói, nín, đứng, đi
Tâm không động theo cảnh,
Tâm không chạy theo trần.
Chánh giác rõ thế giới,
Thấy biết rõ cuộc đời.
Nói gì thì làm vậy,
Làm gì thì nói vậy,
Nói làm không sai khác,
Không mâu thuẫn trước sau.
Từ khi Ngài Chánh Giác
Đến khi Ngài Niết-bàn
Điều gì Ngài tuyên bố
Không thể có đổi thay.
Trước sau Tâm - Tuệ Ngài
Thanh tịnh và nhất như.
Vì vậy, Ngài được gọi
Danh xưng “Đức Như Lai”
Bậc Tâm – Tuệ Viên thành,
Nhất như, không đổi khác.
Con thật kính phục Ngài,
Con thật kính ngưỡng Ngài
Con xin quy phục Ngài,
Con xin đảnh lễ Ngài.
Con chân thành đảnh lễ
Phật Thích Ca Mâu Ni
Lậu Tận tự Chánh Giác
(Alahán Chánh Đẳng Giác)
Trí Đức thật tròn đầy (Minh Hạnh Túc)
Thiện xảo thoát trầm luân (Thiện Thệ)
Thông giải tâm nhân thế (Thế Gian Giải)
Trí Tuệ đạt Vô Thượng (Vô Thượng Sĩ)
Điều phục bậc Trí nhân
(Điều Ngự Trượng Phu)
Thầy của Trời và Người
(Thiên Nhân Sư)
Thấy và Thoát cấu uế (Phật)
Được Thế giới Tôn vinh (Thế Tôn)
Đạt Nhất như tâm trí (Như Lai)
Trước sau không thay đổi,
Giới Định Tuệ viên thành,
Tham sân si diệt tận,
Phiền não được phá trừ
Sanh tử được chấm dứt
Ngài thoát mọi khổ đau.
Con thật kính phục Ngài,
Bậc Vô Thượng Chánh Giác
Con thật kính ngưỡng Ngài
Bậc Vô Thượng Thanh Cao
Con xin quy phục Ngài.
Bậc Vô Thượng Thanh Tịnh
Con xin đảnh lễ Ngài,
Bậc Vô Thượng Giải Thoát.
Em bé: Nam mô bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật, kính bạch sư phụ con xin đọc bài 5 sự kiện.
"Có năm sự kiện này, này các Tỳ-kheo, cần phải thường xuyên quán sát bởi nữ nhân hay nam nhân, bởi tại gia hay xuất gia. Thế nào là năm?
•Ta phải bị già, không thoát khỏi già
•Ta phải bị bệnh, không thoát khỏi bệnh
•Ta phải bị chết, không thoát khỏi chết
•Tất cả pháp khả ái, khả ý đối với ta sẽ phải đổi khác, sẽ phải biến diệt
•Ta là chủ nhân của nghiệp, là thừa tự của nghiệp, nghiệp là thai tạng, nghiệp là quyến thuộc, nghiệp là điểm tựa. Phàm nghiệp nào ta sẽ làm thiện hay ác, ta sẽ thừa tự nghiệp ấy" (Tăng Chi Bộ Kinh, Chương V. Năm Pháp, VI. Phẩm Triền Cái, (VII). Sự Kiện Cần Phải Quan Sát)
"Rồi Thế Tôn nói với các Tỳ-kheo:
- Này các Tỳ-kheo, đây là lời Ta nhắn nhủ các Ngươi. Các hành là vô thường. Hãy tinh tấn lên để tự giải thoát, không lâu Như Lai sẽ diệt độ. Sau ba tháng bắt đầu từ hôm nay, Như Lai sẽ diệt độ.
Ðó là lời Thế Tôn dạy. Sau khi nói vậy, Thiện Thệ lại nói thêm:
Ta đã già, dư mạng chẳng còn bao,
Từ biệt các Ngươi, Ta đi một mình.
Tự mình làm sở y cho chính mình,
Hãy tinh tấn, chánh niệm, giữ giới luật,
Nhiếp thúc ý chí, bảo hộ tự tâm.
Ai tinh tấn trong pháp và luật này
Sẽ diệt sanh tử, chấm dứt khổ đau" (Trường Bộ Kinh, 16. Kinh Đại Bát Niết Bàn, Tụng Phẩm III).
Niệm THÁNH TRÍ (Bốn Thánh Trí về Ngũ Uẩn)
-Sự chấp thủ ngũ uẩn là phiền não và khổ đau.
-Ngũ uẩn sanh khởi là do vô minh và khát ái.
-Ngũ uẩn diệt tận là khi hết vô minh và hết khát ái.
-Bát Chánh Đạo là phương pháp đúng, đưa đến tẩy sạch vô minh và khát ái đối với ngũ uẩn.
Dạ con xin hết. Nam mô bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật.
./.
3 Canh Chứng 3 Minh
Bồ Tát Thành Tựu Chánh Đẳng Giác
Thích Minh Thành
MỤC LỤC
TOC \o "1-3" \h \z \u I. Chứng ngộ Tam Minh PAGEREF _Toc153893090 \h 1
II. Trình pháp PAGEREF _Toc153893091 \h 9
Sư cô 1 PAGEREF _Toc153893092 \h 9
Sư cô 2 PAGEREF _Toc153893093 \h 10
Sư cô 3 PAGEREF _Toc153893094 \h 13
Sư thầy 1 PAGEREF _Toc153893095 \h 14
III. Tụng kinh PAGEREF _Toc153893096 \h 16
I. Chứng ngộ Tam Minh
Kính bạch chư tôn thiền đức và chư vị hiền trí, chúng ta quán niệm về lúc Bồ-tát ba canh chứng được ba minh, thành vô thượng chánh giác.
"Vị hữu tình nào không có si ám, sinh ra ở đời vì hạnh phúc cho muôn loài, vì an lạc cho muôn loài, vì lòng thương tưởng cho đời, vì lợi ích, vì hạnh phúc, vì an lạc cho loài Trời và loài Người. Vị ấy khi nói một cách chân chánh về Ta sẽ nói như sau: 'Là vị hữu tình không có si ám, sinh ra ở đời vì hạnh phúc cho muôn loài, vì an lạc cho muôn loài, vì lòng thương tưởng cho đời, vì lợi ích, vì hạnh phúc, vì an lạc cho loài Trời và loài Người'
Này Bà-la-môn, Ta tinh cần, tinh tấn, không lười biếng. Ta an trú chánh niệm, không có loạn, thân được khinh an, không có dao động, tâm được định tĩnh, chuyên nhất.
Này Bà-la-môn, Ta ly dục, ly các ác pháp, chứng và trú Thiền thứ nhất, một trạng thái hỷ lạc do ly dục sanh, với tầm với tứ.
Diệt tầm, diệt tứ, Ta chứng và trú Thiền thứ hai, một trạng thái hỷ lạc do định sanh, không tầm, không tứ, nội tĩnh nhất tâm.
Ly hỷ trú xả, chánh niệm tỉnh giác, thân cảm sự lạc thọ mà các bậc Thánh gọi là xả niệm lạc trú, Ta chứng và an trú Thiền thứ ba.
Xả lạc và xả khổ, diệt hỷ ưu đã cảm thọ trước, Ta chứng và an trú Thiền thứ tư, không khổ không lạc, xả niệm thanh tịnh" (Trung Bộ Kinh, 4. Kinh Sợ hãi khiếp đảm)
Đây là Bồ-tát chứng nhập bốn tầng thiền định, từ sơ thiền, nhị thiền, tam thiền cho đến tứ thiền và bắt đầu canh đầu tiên:
"Với tâm định tĩnh, thuần tịnh, không cấu nhiễm, không phiền não,nhu nhuyến, dễ sử dụng, vững chắc, bình thản như vậy, Ta dẫn tâm, hướng tâm đến túc mạng trí. Ta nhớ đến các đời sống quá khứ, như một đời, hai đời, ba đời, bốn đời, năm đời, mười đời, hai mươi đời, ba mươi đời, bốn mươi đời, năm mươi đời, một trăm đời, hai trăm đời, một ngàn đời, một trăm ngàn đời, nhiều hoại kiếp, nhiều thành kiếp, nhiều hoại và thành kiếp. Ta nhớ rằng: 'Tại chỗ kia, Ta có tên như thế này, dòng họ như thế này, giai cấp như thế này, các món ăn như thế này, thọ khổ lạc như thế này, tuổi thọ đến mức như thế này. Sau khi chết tại chỗ kia, Ta được sanh ra tại chỗ này. Tại chỗ này, Ta có tên như thế này, dòng họ như thế này, giai cấp như thế này, các món ăn như thế này, thọ khổ lạc như thế này, tuổi thọ đến mức như thế này. Sau khi chết tại chỗ này, Ta được sanh ra ở đây'. Như vậy Ta nhớ đến nhiều đời sống quá khứ cùng với các nét đại cương và các chi tiết" (Trung Bộ Kinh, 4. Kinh Sợ hãi khiếp đảm)
Trong một tâm định tĩnh, trong một tâm thuần tịnh, trong một tâm không cấu nhiễm, phiền não, trong một tâm hết sức mềm mại, dễ sử dụng, tâm vững chắc và bình thản ngài dẫn tâm hướng đến túc mạng trí, dẫn tâm hướng về trước kia mình như thế nào, những đời trước mình ra làm sao, những kiếp trước mình đã trải qua những gì và Bồ-tát nhớ lại những đời sống ở quá khứ. Ngài nhìn thấy được đời trước của ngài, tiếp theo là đời trước nữa, đời trước nữa và đời trước nữa, nhiều hoại kiếp, nhiều thành kiếp.
Khi trái đất này mới vừa hình thành, khi trái đất này mới thiết lập sự sống và một thời gian trái đất này biến hoại giống như sự biến hoại mà chúng ta đang chứng kiến ngày nay, hành tinh đi đến đổ nát, ta nhớ đến nhiều hoại tiếp, nhiều thành kiếp, ta nhớ rằng tại chỗ kia ta tên như thế nào, dòng họ như thế này, giai cấp gì, ăn uống như thế nào, đã trải qua những đau khổ, những buồn lo như thế nào, ta hưởng thụ những niềm vui như thế nào, những buồn vui, những nước mắt, những lo lắng, những khổ sầu, những tai nạn, những sầu, bi, khổ, ưu, não trong vòng sống chết, trăm ngàn muôn ức kiếp, ta có tên như thế này, ta có dòng họ như thế này giai cấp như thế này, tuổi thọ sống được bao nhiêu năm như vậy, tại sao khi chết tại chỗ này, ta được sinh ra một chỗ khác. Như vậy ta nhớ đến là nhiều đời sống quá khứ cùng với các nét đại cương và các nét chi tiết, trong đêm canh đầu ta chứng được minh thứ nhất, tức là túc mạng minh.
"Này Bà-la-môn, trong đêm canh đầu Ta chứng được minh thứ nhất, vô minh diệt, minh sanh; bóng tối diệt, ánh sáng sanh, trong khi Ta sống không phóng dật, nhiệt tâm, tinh cần" (Trung Bộ Kinh, 4. Kinh Sợ hãi khiếp đảm)
Trong canh đầu ta chứng được túc mạng minh, thấy được vô lượng vô biên kiếp trong đời sống quá khứ, ta thấy được những dòng nước mắt, ta đã trải qua bao nỗi khổ niềm đau. Vì tham dục, tham ăn, ta đã đau khổ như thế nào, vì sân hận, si mê, những ngọn lửa đã thiêu đốt như thế nào, vì bản ngã hơn thua ta đã bao lần sầu, bi, khổ, ưu, não. Một đời, hai đời, trăm đời, ngàn đời, trăm ngàn đời, bóng tối chấm dứt, ánh sáng trí tuệ trong ta bừng tỏ, ta chứng đắc túc mạng minh thấy rõ vô lượng kiếp đời sống vừa qua của chín tự thân ngài.
"Với tâm định tĩnh, thuần tịnh, không cấu nhiễm, không phiền não, nhu nhuyến, dễ sử dụng, vững chắc, bình thản như vậy, Ta dẫn tâm, hướng tâm đến sanh tử trí về chúng sanh. Ta với thiên nhãn thuần tịnh siêu nhân, thấy sự sống và sự chết của chúng sanh. Ta tuệ tri rằng, chúng sanh người hạ liệt, kẻ cao sang, người đẹp đẽ, kẻ thô xấu, người may mắn, kẻ bất hạnh, đều do hạnh nghiệp của họ. Những chúng sanh làm những ác hạnh về thân, ác hạnh về lời nói, ác hạnh về ý, phỉ báng các bậc Thánh, theo tà kiến, tạo các nghiệp theo tà kiến. Những người này, sau khi thân hoại mạng chung, phải sanh vào cõi dữ, ác thú, đọa xứ, địa ngục. Còn những chúng sanh nào thành tựu những thiện hạnh về thân, thành tựu những thiện hạnh về lời nói, thành tựu những thiện hạnh về ý, không phỉ báng các bậc Thánh, theo chánh kiến, tạo các nghiệp theo chánh kiến, những người này, sau khi thân hoại mạng chung, được sanh lên các thiện thú, cõi Trời, trên đời này. Như vậy với thiên nhãn thuần tịnh siêu nhân, Ta thấy sự sống chết của chúng sanh. Ta tuệ tri rằng, chúng sanh, người hạ liệt, kẻ cao sang, người đẹp đẽ, kẻ thô xấu, người may mắn, kẻ bất hạnh, đều do hạnh nghiệp của họ.
Này Bà-la-môn, trong đêm canh giữa, Ta chứng được minh thứ hai, vô minh diệt, minh sanh; bóng tối diệt, ánh sáng sanh, trong khi Ta sống không phóng dật, nhiệt tâm, tinh cần" (Trung Bộ Kinh, 4. Kinh Sợ hãi khiếp đảm)
Ngài hướng tâm về những đời sống của các chúng sanh trong vòng luân hồi sanh tử, ngài thấu rõ tất cả sự sống chết của vô lượng, vô biên chúng sanh trong tam thiên đại thiên thế giới, sanh tử minh đã được thành tựu trong canh giữa. Tất cả chúng sanh ta biết rõ bằng trí tuệ, kẻ thấp hèn, kẻ cao sang, kẻ xấu xí hay là người đẹp đẽ, những người giàu có hay nghèo khổ hạnh phúc hay bất hạnh, tất cả đều do những suy nghĩ của chính họ, do lời nói của chính họ, do hành động của chính bản thân họ đem lại.
Nếu họ nói lời thiện lành, nghĩ điều hiền thiện, hành động những việc phước lành thì được mình thiên hoặc sanh lại trong cõi đời loài người này hưởng phúc trong nhân thiên phước báo. Nếu họ có những suy nghĩ xấu, những lời nói dữ, những hành động ác thì chính những suy nghĩ, ngôn ngữ, hành động này đưa họ xuống địa ngục, những chảo dầu sôi, những cột đồng cháy đỏ chờ đón họ, những hố than hừng, những dòng sông băng nhận chìm họ và những hầm phân, những núi đao, những biển lửa và những tiếng kêu gào thống thiết, kinh hoàng, khiếp đảm và sợ hãi chính do những ác nghiệp họ đã tạo.
Những cảnh giới của cô hồn vất vơ vất vưởng ở trong loài quỷ đói, ngạ quỷ hay là những đời sống mà chúng ta vừa nghe, những con chó sủa vang rền, đời sống của súc sanh, đời sống với những con kiến, con trùng, con gián, con muỗi, con giòi, con rệp, con rết đều là do những đời trước họ cũng làm người nhưng vì sát sanh, trộm cắp, tà dâm, nói dối, nói lời hung dữ, nói lời đâm bị thóc thọc bị gạo, nói những lời ly gián, chia rẽ, nói những lời phù phiếm vô ích, say sưa nghiện ngập, tà kiến, mê tín dẫn họ đi vào ba đường ác.
Còn những chúng sanh nào thành tựu những thiện lành, thân miệng ý không có phỉ báng, chê bai các bậc Thánh hiền, những bậc chân tu, các vị này có chánh kiến thấy đúng, làm những việc theo chánh kiến, người này nhắm mắt ra đi sanh lại cõi người giàu có, đẹp đẽ, đức hạnh, hiền từ, cao sang, phú quý hoặc sanh lên cõi trời để hưởng phước tự do, tự tại. Tất cả đều do hạnh nghiệp của họ mà ra.
Đó là canh giữa Bồ-tát chứng đắc trí tuệ nhìn thấu vô lượng, vô biên kiếp sanh tử của chúng sanh trong 10.000 thế giới, trong ba ngàn đại thiên thế giới. Có thể chúng ta đi chùa suốt đời cũng chưa được nghe những đoạn kinh này, đây là những đoạn kinh chính Đức Phật thuật lại sự chứng ngộ ba canh chứng ba minh của ngài. Đây là thánh trí tuệ thứ hai, minh thứ hai, sanh tử minh, sanh tử trí.
Có những đệ tử có chuyện gì hỏi ngài thì ngài nói kiếp trước vị này như thế này, sanh ở đâu, làm cái gì, vướng nghiệp quả gì mà bây giờ phải chịu như vậy. Đó là do ngài thành tựu trí tuệ này, gọi là sanh tử trí và có lúc ngài thuật lại đời trước ta đã làm như vậy, đó là túc mạng trí, túc mạng minh. Chúng ta bắt đầu bước qua canh ba.
"Với tâm định tĩnh, thuần tịnh, không cấu nhiễm, không phiền não, nhu nhuyến, dễ sử dụng, vững chắc, bình thản như vậy, Ta dẫn tâm, hướng tâm đến lậu tận trí. Ta thắng tri như thật: 'Ðây là khổ', thắng tri như thật: 'Ðây là nguyên nhân của khổ', thắng tri như thật: 'Ðây là khổ diệt', thắng tri như thật: 'Ðây là con đường đưa đến khổ diệt', thắng tri như thật: 'Ðây là những lậu hoặc', thắng tri như thật: 'Ðây là nguyên nhân các lậu hoặc', thắng tri như thật: 'Ðây là các lậu hoặc diệt", thắng tri như thật: 'Ðây là con đường đưa đến các lậu hoặc diệt'.
Nhờ biết như vậy, nhờ thấy như vậy, tâm của Ta thoát khỏi dục lậu, thoát khỏi hữu lậu, thoát khỏi vô minh lậu. Ðối với tự thân đã giải thoát như vậy, khởi lên trí hiểu biết: Ta đã giải thoát. Ta đã thắng tri: 'Sanh đã tận, phạm hạnh đã thành, việc cần làm đã làm, không còn trở lui trạng thái này nữa'.
Này Bà-la-môn trong đêm canh ba, Ta chứng được minh thứ ba, vô minh diệt, minh sanh; bóng tối diệt, ánh sáng sanh, trong khi Ta sống không phóng dật, nhiệt tâm, tinh cần" (Trung Bộ Kinh, 4. Kinh Sợ hãi khiếp đảm)
Ngài hướng tâm đến lậu tận trí nghĩa là hướng tâm đến trí tuệ làm sạch hết tất cả những mê lầm nhỏ nhiệm, vi tế nhất trong tâm. Sau khi Bồ-tát nhìn thấy bộ phim cuộc đời của chính mình, hai bộ phim hai đời của chính mình, ba bộ phim do chính mình là tác giả, bốn bộ phim, 10 bộ phim chính mình là tác giả, 100 đời là 100 bộ phim. Có bộ phim là 30 tập là 30 tuổi đã chết, có những bộ phim 10 tuổi đã ra đi và có những bộ phim chưa kịp đóng đã chết trong lòng mẹ, cũng có những bộ phim dài lê thê 70-80 tập là 70- 80 năm, thậm chí là 100 năm đầy rẫy trong nước mắt, trong hận thù, thậm chí có những đời kiếp ngài nhìn thấy ngài đọa trong địa ngục.
"Nhất tâm đảnh lễ A tỳ ngục tốt, sơ phát thiện tâm, Chúng hòa: Bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật"
Ngài nhìn thấy mình rơi trong địa ngục, sống trong loài ngạ quỷ, có lúc phải làm thú vật, trăm bộ phim, ngàn bộ phim, 10.000 bộ phim, trăm ngàn bộ phim là những đời sống của ngài, vô lượng tập, vô lượng bộ phim dài lê thê kết thúc trong nước mắt, kết thúc trong sự già nua, bệnh tật và chết chóc, kết thúc trong sự khổ đau. Ngài thốt lên "đây là khổ, khổ là đây, cái gì sanh sẽ diệt thôi, cái gì hiện hữu cũng rồi tiêu tan". Ngài thấy vô lượng, vô lượng, vô số tập phim của mình đóng, vô lượng, vô số đời sống đã qua của chính mình, ngài thấy khổ, thật sự là khổ, khổ và khổ.
Ngài thốt lên "đây là khổ, đây là đời sống, đây là kiếp sống, đây là ngũ uẩn, đây là thế giới của khổ đau" và ngài nhìn thấy vô lượng những tập phim của những chúng sanh, những đời sống vô lượng những hữu tình lúc nhúc những con kiến bò quanh miệng chén, những con giòi lúc nhúc trong đống phân, những sự cấu xé, hơn thua, giành giật, gạt gẫm, dối trá, gian xảo, hận thù, những cảnh tương tàn chém giết, súng đạn, máu đổ đầu rơi, những cảnh hơn thua, giành giật lừa dối, vô lượng vô lượng hữu tình chúng sanh, không phải chỉ nhân loại mà cả lục đạo, lục giới, từ địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh, A-tu-la, người và Trời. Ngài nhìn thấy tất cả, "đây là khổ, khổ là đây".
Ngài nhìn thấy những đống bọt, ngài nhìn thấy những bong bóng nước đang cấu xé, đang giành giật. Ngài nhìn thấy những bọt nước đang bốc lửa trong những cảm giác hận thù, hơn thua, dục vọng, tham lam, giành giật, đấu đá, huynh đệ tương tàn, cha con sát hại, vợ chồng tan nát đổ vỡ, đưa nhau ra tòa. Một tình thương bao la vô hạn, một trí tuệ thâm sâu tột cùng, ngài nhìn thấy rõ khổ thánh trí chứng nhập viên mãn, thánh trí tuệ về khổ đau của tự thân, của tha nhân, của nhân sinh, của hữu tình, của chúng sanh, của vạn loại.
Ngài thấy được nguyên nhân có đau khổ là lòng tham dục sân hận si mê vô minh, bản ngã, ngài chứng đắc được cảnh giới tất cả khổ diệt tận và ngài thấu suốt thành tựu viên mãn Bát Thánh Đạo, Tứ Thánh Đế, bốn thánh trí về khổ được đại viên mãn, chứng nhập trong khoảnh khắc ấy. Tất cả những tâm mê giờ này được phá vỡ, phá nát, phá sập, phá tan, phá sạch, phá tung ra, tất cả tâm mê đều diệt tận hoàn toàn và Bồ-tát thành tựu toàn giác, chánh giác, đại giác, viên mãn giác ngộ. Bồ-tát thành tựu Chánh Đẳng Giác, Bồ-tát thành tựu viên mãn giác, Bồ-tát thành tựu vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.
Nhờ biết như vậy, nhờ thấy như vậy tâm của ta thoát khỏi dục lậu, thoát khỏi hữu lậu, thoát khỏi vô minh lậu. Tất cả những sự tồn đọng sót lại của dục vứt sạch hoàn toàn, tất cả những cái tâm nhỏ nhặt, những cái chi mạc nhỏ nhiệm của sự yêu thích trong hiện hữu ngũ uẩn này diệt tận hoàn toàn, tất cả những mê lầm nhỏ nhiệm, li ti, chi mạt vô minh, tất cả những bóng tối nhỏ nhất đều bị xóa sạch, tan biến hoàn toàn. Đối với tự thân đã giải thoát như vậy, khỏi lên trí hiểu biết ta đã giải thoát ra khỏi sắc; thọ; tưởng; hành; thức, ta đã giải thoát ra khỏi ngũ uẩn, ta đã giải thoát ra khỏi tam giới, ta đã thắng tri biết một cách rõ ràng sanh đã tận, phạm hạnh đã thành, việc cần làm đã làm, không còn trở lui trạng thái này nữa. Bằng thánh trí tuệ ta biết rõ đời sống của ta tới đây là cùng tận, chấm dứt, đức hạnh cao thượng, thanh tịnh đã viên thành, việc cần làm đã làm xong, không bao giờ trở lại trạng thái sầu, bi, khổ, ưu, não, ngũ uẩn tử sanh này nữa. Trong đêm canh ba ta chứng được minh thứ ba gọi là lậu tận minh, sạch hết tất cả những tâm mê, thành tựu sự giác ngộ tối cao vô thượng cứu cánh cùng cực, trở thành bậc Thiên Nhân sư, Phật, Thế Tôn.
Đảnh lễ Đức Thế Tôn bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác.
Đảnh lễ Đức Thế Tôn bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác.
Đảnh lễ Đức Thế Tôn bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác.
Bấy giờ trả địa cầu chấn động, rung chuyển nhiều cách, không phải một địa cầu này mà 10 đại cầu, 100 địa cầu, 1.000 hành tinh, ba ngàn thế giới rung chuyển, mười ngàn hành tinh chấn động, 10.000 thế giới rung chuyển, tam thiên, đại thiên thế giới chấn động. Chư thiên Tứ Đại Thiên Vương hô vang Bồ-tát Tất-đạt-đa đã thành tựu vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, Dạ-ma thiên vang lừng Bồ-tát đã thành tựu vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác và tiếng vang này vang lên Đâu-suất thiên, tất cả vô lượng chư thiên hoan hô, reo hò lên Bồ-tát, đức Gotama Cồ-đàm thành tựu vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, âm vang vang động ba ngàn cõi, Tha Hóa Tự Tại thiên, tất cả chư thiên reo hò vang lừng Bồ-tát đã thành tựu đại giác, viên mãn giác, vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Chư phạm thiên reo vang Bồ-tát Tất-đạt-đa đã thành tựu cứu cánh tối thượng giác ngộ, đã trở thành Thiên Nhân Sư, Chánh Biến Tri, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Phật, Thế Tôn.
Âm vang 3.000 cõi, lúc ấy thân của Đức Phật chiếu sáng rực rỡ hơn núi vàng Quỳnh Kim, tất cả mười phương thế giới, chư thiên dục giới, chư thiên sắc giới, chư thiên vô sắc giới cùng tụ hội tại Bồ-đề đạo tràng đảnh lễ, chúc tụng, cúng dường, xưng tán, khen ngợi bất khả tư nghì, là cảnh giới đại giác của Bồ-tát. Con dập đầu cúi lạy bậc tôn kính nhất đời, tâm hoàn toàn thanh tịnh, diệt tận tham, sân, si, đấng giác ngộ hoàn thoàn thân tâm và thế giới Phật Thích-ca Mâu-ni. Nhất tâm đảnh lễ Bồ-đề thọ hạ hàng phục ma quân bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật.
Chí tâm đảnh lễ canh thứ nhất Bồ-tát chứng đắc túc mạng minh.
Chí Tâm đánh lễ canh thứ hai Bồ-tát chứng đắc sanh tử minh.
Chí tâm đảnh lễ canh thứ ba Bồ-tát chứng đắc lậu tận minh thành tựu vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật.
Con kính mời chư tôn hiền đức và các vị nam nữ Phật tử hiền trí chia sẻ cảm xúc của mình trong khi thiền quán về sự kiện Bồ-tát thành đạo. Kính mời chư tôn thiền đức và các vị nam nữ Phật tử hiền trí chia sẻ cảm thọ trong khi thiền quán về Bồ-tát thành đạo
II. Trình pháp
Sư cô 1
Con chân thành đảnh lễ Phật Thích-ca Mâu-ni Phật Chánh đẳng Chánh Giác, con chân thành kính lễ sư phụ tôn kính, con chân thành đảnh lễ chư tôn hiền đức Tăng, chư tôn hiền đức Ni cùng tất cả các hiền trí. Thưa sư phụ sáng nay con nghe về hạnh của Bồ-tát tu khổ hạnh thì lòng con quặn thắt đau nhói, rất là xót xa và con không thể tưởng tượng hình dung ra được những sự hy sinh to lớn của ngài thật là to lớn, thật là vĩ đại. Con không thể tưởng tượng, chúng con thật là cảm niệm những cái hạnh của ngài thật là sâu sắc, đến giờ phút này con lại được sư phụ giảng về ngài thành đạo, cảm xúc của con thật là trào dâng, thật là hạnh phúc, ngài đã hy sinh thật là to lớn, đã trở thành sự kiện của 3000 đại thiên thế giới, chấn động, rung động toàn cầu.
Ngài thật là vĩ đại, cảm giác con rất là rung động, rất là trào dâng, rất là chấn động, toàn thân chấn động vì hạnh phúc, vì thương tưởng cho chúng sanh mà ngài đã chịu hy sinh và đã thành đạt được những cái quả rất là thù thắng, rất là tối thượng, rất là vi diệu cho trời và loài người của 3000 đại thiên thế giới chấn động. Con thật là chấn động, nghẹn ngào và xúc động vô cùng, vô cùng, Đức Thế Tôn ơi, con thật là hạnh phúc, con rất là hạnh phúc, không biết đời kiếp nào con gieo được những cái phước báu này mà giờ phút này con lại được gặp sư phụ, nghe giảng giải về cuộc đời của ngài cùng quý thầy, quý Ni sư cùng tất cả các hiền trí, được nghe, được học và được thấy. Thật là hy hữu, hiếm có nhất trên đời này, con thật là trân quý, trân trọng từng giây, từng phút, từng lời của sư phụ giảng dạy, con không dám lãng quên.
Con nguyện với lòng mình là con cố gắng tu tập, dành hết thời gian còn lại để cố gắng trả ơn Đức Thế Tôn, con tri ân đến sư phụ, tri ân đến các quý thầy Quý ni sư cùng tất cả các biển già được ngồi quây quần bên nhau để nghe những lời thật là vi diệu, thật là hi hữu hiếm có mà không thể nào mà chúng con tưởng tượng được những cái sự kiện này. Con thật tri ân sư phụ, tri ân quý thầy. Con xin hết. Nam mô bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật.
Sư cô 2
Con chân thành đảnh lễ lên Đức Thế Tôn, Phật Thích-ca Mâu-ni bậc vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, con chân thành kính lễ lên sư phụ bậc ân sư tôn kính, con chân thành kính lễ quý chư Tăng, chư Ni các sư cô cùng quý hiền giả. Con kính trên sư phụ, trái tim phàm phu và nhỏ bé của con không đủ sức chứa nổi những sự kiện mà những ngày qua con được sư phụ giảng giải lại cuộc đời của Đức Phật. Ngài là một ngọn núi cao sơn, con là hạt bụi nhỏ bé, ngài là biển trời mênh mông, con chỉ là một giọt nước, làm sao con thấu hiểu nổi những sự hi sinh cao cả, lớn lao, quá vĩ đại của ngài. Nghe lịch sử ra đời, chứng đạo, chịu khổ hạnh và thành đạo của ngài trái tim con không đủ chứa nổi. Thật sự là thật sự là chấn động.
Vì chúng con là từ vô minh đến, từ phàm phu đến làm sao con thấu hiểu nổi, không có nhìn thấu hiểu những bài kinh bây giờ con mới được nghe. Trước đây con chỉ nghe một phần nhỏ nhỏ Tất-đạt-đa ra đời thì mừng vui ca hát, biết ngài là vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác không ai có trên thế giới này, nhưng những sự kiện đó cũng không làm động tâm, không làm chấn động như bảy ngày qua con được nghe. Sự thấu hiểu của con được thấm đẫm hơn khi nghe thấu được thái tử Tất-đạt-đa ra đời với sự kiện vĩ đại mà các tầng trời, 10.000 thế giới đều chấn động. Lúc đó chúng con ở đâu? Làm sao con hiểu được? Bây giờ nghe mà cũng không thấy rõ được vì bây giờ sự vô minh nó cũng còn che lấp, nghe mà không thấu hiểu được các tầng trời chuyển động, sự chuyển động của địa cầu, của 10.000 thế giới.
Bước chân ngài đến quả địa cầu này bằng chánh niệm, rõ biết nơi mình đến, hòa vào, sinh ra bằng con người thật việc thật để làm cho con người nhìn thấy sự chấn động đó, nhìn thấy rõ 2.600 năm về trước bây giờ được sư phụ truyền trao lại những bài kinh đó cho chúng con thấy rõ. Thật là hi hữu! Thật là hiếm có! Sự ra đời của ngài cũng quá vĩ đại, chỉ thấy chư thiên được thấy, lúc đó con người vô minh như chúng con làm sao thấy được sự chuyển động của quả địa cầu, chỉ thấy ở bây giờ trên kinh và được nghe thấy lại.
Thật là xúc động khi sáng nay sư phụ đọc lại những bài kinh mà ngài đã hi sinh, là một con người bình thường trước khi đắc đạo đã xả thân, bỏ thân mạng chịu khổ, con không tưởng tượng nổi làm sao chịu những khổ hạnh, bức bối dưới thời tiết với lại khổ hạnh đi vào rừng sâu, sợ lánh tất cả các thứ, người, và để chịu đựng những đói, nắng, nóng, thấy người mà chạy xa rồi ăn cả cỏ rồi ăn cả phân bò.
Con không tưởng tượng nổi, trái tim của con không chứa nổi, sự thành đạo thành đạo của ngài cũng quá lớn, chỉ có chư thiên lúc đấy mới thấy được, con người thấp bé, vô minh chúng con chỉ được học lại mà thấy cũng chịu không nổi. Làm sao thấy được? Mở con mắt tuệ ra để tìm ra con đường khổ, chúng sanh đã lăn lộn trong 6 đường nẻo luân hồi khổ và khổ từ kiếp này đến kiếp nọ mà ngài đã đi qua, làm thân con này con nọ trong muôn kiếp rồi chịu đựng khổ này đến khổ khác, khổ kiếp này đến khổ kiếp khác.
Bây giờ con chỉ nhìn thấy khổ trước mắt, thân người cũng khổ chứ đừng nói đến cái thân con khác, chịu đựng thống khổ của sự hơn thua, tranh giành, đấu đá, nhục mạ, mỗi khi những cái con hưởng thụ về thức ăn là con nhìn trong chén bát của mình cũng nhớ đến ngài ăn một hột một trái táo, một ngày, 7 ngày, 2 tuần rồi chúng con được nằm trên nệm, trên chăn, trong nhà ấm cúng thì lúc đó ngài ở rừng sâu, muỗi mồng, nắng rát da, lạnh thấu xương. Làm sao con hiểu nổi được cảnh đó.
Chân con đi đạp đất một chút xíu thấy đau, làm sao con hiểu được ngài đi bao nhiêu năm với bàn chân của thái tử mà phải chịu đựng khổ như vậy. Bây giờ không bước chân ra là có xe đi mà ngài đã lặn lội rừng thiêng núi độc, để chứng đạo ngài đã giang nan cực khổ như thế nào, 49 ngày với cội Bồ-đề ngài đã phá ma quân nội ngoại để chứng đắc thành đạo, muốn bỏ xác luôn để chứng đạt, đem ánh sáng của trí tuệ và tìm ra con đường Tám Chánh. Ngài đã đi qua những thất bại này đến thất bại nọ, truyền trao cho chúng con để diệt trừ vô minh, diệt trừ tham ái, để chặn đứt khỏi những dây tham ái ràng buộc. Bây giờ con không biết cảm ơn, tri ân ngài đến chừng nào cho đủ. Nam mô bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật. Con kính lễ tri ân ngài lắm lắm. Con kính tri ân trên sư phụ. Nam mô bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật.
Sư cô 3
Con chân thành đảnh lễ trên sư phụ tôn kính, con chân thành đảnh lễ quý thầy, quý Ni sư, quý sư cô cùng toàn thể chư vị hiền trí, con xin phép chia sẻ cảm thọ trong thời giảng vừa rồi của sư phụ về sự kiện Đức Phật thành đạo dưới cội Bồ-đề. Con nương theo lời của sư phụ thì cảm thọ trong con dâng lên một niềm hỷ lạc chấn động và con hạnh phúc vô cùng. Trong tưởng của con có hình ảnh Đức Phật trong đêm ngài thành đạo dưới cội Bồ-đề, ngài ngồi thật đẹp, thật vững chải, oai hùng, một vầng hào quang rực rỡ, chói lòa từ ngài tỏa chiếu ra và lan tỏa thật xa chúng ta, chư thiên hoan hỉ reo hò.
Từ nay cuộc đời tăm tối vô minh này đã xuất hiện ánh sáng, xuất hiện con mắt lớn, chư thiên nhân loại đã có một con đường vi diệu có thể dẫn đến giải thoát hoàn toàn tất cả khổ đau. Lần đầu tiên có một con người tuyệt vời vĩ đại đã tự mình chứng đạt trí tuệ thấu suốt hoàn toàn thân tâm thế giới, đoạn tận tất cả mọi lậu hoặc, thoát khỏi ngũ uẩn, thoát khỏi thế giới.
Con vô cùng hạnh phúc và con cảm ơn sự xuất hiện của ngài, con tri ân tất cả những gian lao, khó khăn mà ngài đã trải qua, tu khổ hạnh, sự từ bỏ của ngài, sự hy sinh của ngài thật sự vĩ đại. Con thấy đối với việc từ bỏ so với ngài thì bản thân mình chẳng có gì đáng gọi là từ bỏ cả, ngài xuất thân là thái tử sống trong cung vàng điện ngọc, vợ đẹp, con ngoan, từng bước chân của ngài là bước trên nhung lụa, ngài nắm tất cả trong tay, tất cả những gì mà thế gian tìm kiếm khao khát nhưng ngài có thể từ bỏ, xả thân quên mình vào rừng sâu, trải qua tất cả những hình thức khổ hạnh khốc liệt, khắc nghiệt nhất.
Ngài nhịn ăn, ngài tu hạnh con chó, con bò, đi bằng 4 chân, ngài ăn cỏ, ăn phân bò, ngài thực tập hạnh dơ bẩn, để bụi đất bánh từng mảng từng mảng trên người. Tất cả những gì mà ngài chịu đựng, kham nhẫn, con không thể nào tưởng tượng được, tất cả những gì ngài làm là vì cầu đạo, mong muốn tìm ra một con đường cho chúng sinh thoát khổ.
Con thật sự nhói lòng khi tưởng về những hình ảnh khổ hạnh mà ngài đã trải qua, ngài đã hy sinh, đã gánh hết tất cả những gian lao vất vả, làm công việc của một người mở đường, tìm ra được con đường và để lại gia tài cho chúng con, mình chỉ có mỗi việc bước đi trên con đường ngài đã để lại, đã có sẵn, thế mà mình còn không chịu tu. Bản thân mình đã làm gì để xứng đáng với sự hi sinh của ngài? Con đã làm cái gì? Chịu khổ một chút là con không chịu được, chịu thiệt một chút là đã hơn thua, còn mong được ăn ngon mặc đẹp, mình còn không xứng đáng là một hạt bụi dưới chân của ngài. Con có lỗi với Đức Thế Tôn thật nhiều. Nam mô bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật
Sư thầy 1
Con chân thành đảnh lễ Phật Thích Ca Mâu, con chân thành đảnh lễ trên bậc ân sư tôn kính, con chân thành đảnh lễ trên quý thầy, quý Ni sư, quý sư cô cùng tất cả các bạn hiền trí. Kính bạch sư phụ, thật là may mắn thay cho con trong buổi trưa hôm nay con được nghe lại những lời trong kinh tạng Nikāya đã để lại trong quá trình Đức Phật thành đạo. Con hướng tâm theo những lời sư phụ giảng dạy, con thấy sự thành đạo của ngài thật là vĩ đại, thật là to lớn. Nếu như ngài không nhìn thấy được cái khổ của thế gian này và ngày từ bỏ ngai vàng để đi cầu đạo thì giờ này sao con có thể nghe được ở thế gian này có một bậc vĩ đại như vậy.
Chính vì ngài thấy được cái khổ cho nên ngài muốn tìm ra được cái trừ diệt cái khổ này, trong quá trình ngài tu khổ hạnh cho đến lúc ngài thành đạo, trong khoảng thời gian đó ngài đã trải qua biết bao nhiêu trắc trở, đến lúc ngài chứng được vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác thì chư thiên hò reo tôn giả Gotama đã thành tựu Chánh Đẳng Chánh Giác. Lúc đó trong tâm con rúng động, thật là một điều hi hữu hiếm có nhất trên đời này, suốt trong hơn 2600 năm chánh pháp của ngài từ lúc ngài thành tựu cho đến bây giờ, con được may mắn khi nghe được những lời dạy của Đức Phật, con thấy mình thật là bé nhỏ, dù con tu đến mức nào như chăng nữa cũng không bằng một cái góc nhỏ của ngài. Tuy vậy con vẫn lấy đó là một cái động lực, là một cái tiền đề, là một kim chỉ nam để hướng tâm con về ngài và con nguyện thành tựu lòng tin bất động đối với Đức Phật.
Con nguyện thành tựu lòng tinh bất động đối với chánh pháp, con nguyện thành tựu lòng tinh bất động đối với chúng Tăng, con nguyện thành tựu lòng tinh bất động đối với thánh giới và con nguyện kiếp này là một kiếp cuối cùng của cuộc đời của con, sẽ không còn phải tái sanh nữa. Ngài là một tấm gương sáng để dẫn dắt con, dẫn dắt chúng sanh trong kiếp mù lòa này, con nguyện con sẽ thành tựu trong kiếp này để đền đáp lại những gì mà ngài đã để lại cho chúng con. Nam mô bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật.
Sư Phụ: Con chân thành đảnh lễ Phật Thích-ca Mâu-ni.
Kính mời chư tôn thiền đức và toàn thể các bậc hiền trí nam nữ Phật tử thọ trai trong chánh quán, chánh niệm.
"Hương các loại hoa thơm
Không ngược bay chiều gió
Nhưng hương người đức hạnh
Ngược gió khắp tung bay
Chỉ có bậc chân nhân
Tỏa khắp mọi phương trời"
(Kinh Pháp Cú 04 – Phẩm Hoa, kệ 54)
Hoa chiên đàn, già la,
Hoa sen, hoa vũ quý,
Giữa những hương hoa ấy,
Giới hương là vô thượng"
(Kinh Pháp Cú 04 – Phẩm Hoa, kệ 55)
"Ít giá trị hương này,
Hương già la, chiên đàn;
Chỉ hương người đức hạnh,
Tối thượng tỏa Thiên giới"
(Kinh Pháp Cú 04 – Phẩm Hoa, kệ 56)
"Nhưng ai có giới hạnh,
An trú không phóng dật,
Chánh trí, chơn giải thoát,
Ác ma không thấy đường"
(Kinh Pháp Cú 04 – Phẩm Hoa, kệ 57)
III. Tụng kinh
Thầy Pháp Nghĩa:
Con chân thành đảnh lễ
Phật Thích Ca Mâu Ni
Đời này con xin nguyện:
“Thấy biết rõ ngũ uẩn,
Thấy biết rõ tự thân,
Thành tựu chánh tri kiến,
Thể nhập vào Thánh quả,
Con nguyện xứng đáng là
Người con Phật chân chánh”.
Con xin đảnh lễ Ngài
Phật Thích Ca Mâu Ni
Bậc đoạn tận tham ái,
Bậc đoạn tận sợ hãi,
Tâm Ngài không dao động,
Tâm không nhiễm thế gian.
Con xin đảnh lễ Ngài
Phật Thích Ca Mâu Ni
Bậc Vô Thượng giải thoát
Ngài là thầy của con
Ngài - vị dẫn đường con
Ngài - vị con quy ngưỡng
Con chân thành quy hướng
Đảnh lễ bậc Vô Thượng
Đảnh lễ bậc Chánh Giác
“Con xin quy phục Ngài,
Con xin làm đệ tử,
Làm con ngoan của Ngài”.
“Con xin quy phục Pháp,
Quy phục Pháp Tám Đúng,
Nguyện thành tựu Tám Đúng”.
“Con xin tôn kính Tăng,
Tôn kính đời Giới Đức,
Nguyện thành tựu Giới Đức”.
ĐẢNH LỄ TRÍ ĐỨC NHƯ LAI
Con chân thành đảnh lễ
Phật Thích Ca Mâu Ni
Bậc tự mình thấy rõ
Sự thật về thân tâm,
Sự thật về sanh tử,
Về phiền não, khổ đau.
Và Ngài cũng tìm thấy,
Lối thoát khỏi khổ đau,
Lối thoát khỏi sanh tử,
Ngài đạt sanh tử tận,
Ngài đạt khổ chấm dứt.
Vì vậy, Ngài được gọi:
Bậc La Hán Chánh Giác,
Bậc Lậu Tận Chánh Giác.
Con thật kính phục Ngài,
Con thật kính ngưỡng Ngài,
Con xin quy phục Ngài,
Con xin đảnh lễ Ngài.
Con chân thành đảnh lễ
Phật Thích Ca Mâu Ni
Bậc trí tuệ, đức hạnh
Được thành tựu viên mãn,
Được trong sáng, tròn đầy
Trí đức Ngài hoàn hảo,
Tâm trí Ngài sáng trong.
Vì vậy, Ngài được gọi:
Bậc Minh Hạnh cụ túc,
Bậc Trí Đức vẹn toàn.
Con thật kính phục Ngài,
Con thật kính ngưỡng Ngài
Con xin quy phục Ngài,
Con xin đảnh lễ Ngài.
Con chân thành đảnh lễ
Phật Thích Ca Mâu Ni
Bậc thiện nghệ, thiện xảo
Khéo vượt Bốn bộc lưu
Khéo vượt Bốn đầm lầy
Dục, hữu, kiến, vô minh,
Vượt trầm luân sanh tử,
Dứt phiền não, khổ đau.
Vì vậy, Ngài được gọi
Bậc Thiện Thệ giải thoát.
Con thật kính phục Ngài,
Con thật kính ngưỡng Ngài,
Con xin quy phục Ngài,
Con xin đảnh lễ Ngài.
Con chân thành đảnh lễ
Phật Thích Ca Mâu Ni
Bậc thông giải cuộc sống
Thông giải pháp thế gian
Thông giải tâm nhân thế
Thông giải tham sân si
Thông giải tâm cấu uế
Thông giải nẻo tái sanh
Thông giải đường thoát tử,
Thông giải lối Niết-bàn.
Vì vậy, Ngài được gọi
Là Bậc Thế Gian Giải.
Con thật kính phục Ngài,
Con thật kính ngưỡng Ngài,
Con xin quy phục Ngài,
Con xin đảnh lễ Ngài.
Con chân thành đảnh lễ
Phật Thích Ca Mâu Ni
Bậc trí tuệ rộng lớn
Bậc trí tuệ viên thông
Trí tuệ đạt tối thượng
Trí tuệ đạt tột cùng
Không có gì thiếu sót,
Không có người cao hơn.
Vì vậy, Ngài được gọi
Là Bậc Vô Thượng Sĩ,
Bậc Trí tuệ Vô Thượng,
Bậc Trí tuệ Tối thượng,
Con thật kính phục Ngài,
Con thật kính ngưỡng Ngài
Con xin quy phục Ngài,
Con xin đảnh lễ Ngài.
Con chân thành đảnh lễ
Phật Thích Ca Mâu Ni
Ngài hướng dẫn, dẫn dắt
Các bậc trí ở đời
Ngài dẫn dắt, điều phục
Các bậc tâm trung thực
Các bậc tâm chánh trực
Có chín chắn suy tư,
Tâm tư không vụ lợi,
Danh lợi không che mờ,
Không bất chánh, bất minh
Trí tuệ không si ám,
Vì vậy, Ngài được gọi
Bậc Điều phục Người Trí
Bậc Điều Ngự Trượng Phu.
Con thật kính phục Ngài,
Con thật kính ngưỡng Ngài,
Con xin quy phục Ngài,
Con xin đảnh lễ Ngài.
Con chân thành đảnh lễ
Phật Thích Ca Mâu Ni
Bậc thầy của chư Thiên
Bậc thầy của loài Người
Bậc thầy của thế giới,
Thế giới, trời và người
Học đức hạnh của Ngài,
Học thiền định của Ngài
Học trí tuệ của Ngài
Học giải thoát của Ngài,
Học giải thoát tri kiến
Mà Ngài đã thành tựu.
Vì vậy, Ngài được gọi
Là bậc Thiên Nhân Sư,
Bậc Thầy của Trời, Người.
Con thật kính phục Ngài,
Con thật kính ngưỡng Ngài
Con xin quy phục Ngài,
Con xin đảnh lễ Ngài.
Con chân thành đảnh lễ Phật Thích Ca Mâu Ni
Bậc tự mình phát giác
Những cấu uế trong tâm,
Những cấu uế trong đời,
Tự mình thoát cấu uế,
Tự mình tẩy sạch tâm.
Ngài sanh ra trong đời
Ngài lớn lên trong đời
Nhưng Ngài thoát khỏi đời
Không bị đời uế nhiễm.
Vì vậy, Ngài được gọi,
Danh xưng là “Đức Phật”,
Bậc Giác Ngộ Giải Thoát.
Con thật kính phục Ngài,
Con thật kính ngưỡng Ngài,
Con xin quy phục Ngài,
Con xin đảnh lễ Ngài.
Con chân thành đảnh lễ Phật Thích Ca Mâu Ni
Bậc đáng được tôn kính
Ngài được trời tôn kính
Ngài được đời tôn vinh
Được thế giới tôn thờ
Được lịch sử tôn trọng
Được thế gian tôn quý.
Vì vậy, Ngài được gọi
Danh xưng “Đức Thế Tôn”,
Bậc Thế Gian Tôn Kính.
Con thật kính phục Ngài,
Con thật kính ngưỡng Ngài,
Con xin quy phục Ngài,
Con xin đảnh lễ Ngài.
Con chân thành đảnh lễ
Phật Thích Ca Mâu Ni
Bậc nói, nín, đứng, đi
Tâm không động theo cảnh,
Tâm không chạy theo trần.
Chánh giác rõ thế giới,
Thấy biết rõ cuộc đời.
Nói gì thì làm vậy,
Làm gì thì nói vậy,
Nói làm không sai khác,
Không mâu thuẫn trước sau.
Từ khi Ngài Chánh Giác
Đến khi Ngài Niết-bàn
Điều gì Ngài tuyên bố
Không thể có đổi thay.
Trước sau Tâm - Tuệ Ngài
Thanh tịnh và nhất như.
Vì vậy, Ngài được gọi
Danh xưng “Đức Như Lai”
Bậc Tâm – Tuệ Viên thành,
Nhất như, không đổi khác.
Con thật kính phục Ngài,
Con thật kính ngưỡng Ngài
Con xin quy phục Ngài,
Con xin đảnh lễ Ngài.
Con chân thành đảnh lễ
Phật Thích Ca Mâu Ni
Lậu Tận tự Chánh Giác
(Alahán Chánh Đẳng Giác)
Trí Đức thật tròn đầy (Minh Hạnh Túc)
Thiện xảo thoát trầm luân (Thiện Thệ)
Thông giải tâm nhân thế (Thế Gian Giải)
Trí Tuệ đạt Vô Thượng (Vô Thượng Sĩ)
Điều phục bậc Trí nhân
(Điều Ngự Trượng Phu)
Thầy của Trời và Người
(Thiên Nhân Sư)
Thấy và Thoát cấu uế (Phật)
Được Thế giới Tôn vinh (Thế Tôn)
Đạt Nhất như tâm trí (Như Lai)
Trước sau không thay đổi,
Giới Định Tuệ viên thành,
Tham sân si diệt tận,
Phiền não được phá trừ
Sanh tử được chấm dứt
Ngài thoát mọi khổ đau.
Con thật kính phục Ngài,
Bậc Vô Thượng Chánh Giác
Con thật kính ngưỡng Ngài
Bậc Vô Thượng Thanh Cao
Con xin quy phục Ngài.
Bậc Vô Thượng Thanh Tịnh
Con xin đảnh lễ Ngài,
Bậc Vô Thượng Giải Thoát.
Em bé: Nam mô bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật, kính bạch sư phụ con xin đọc bài 5 sự kiện.
"Có năm sự kiện này, này các Tỳ-kheo, cần phải thường xuyên quán sát bởi nữ nhân hay nam nhân, bởi tại gia hay xuất gia. Thế nào là năm?
•Ta phải bị già, không thoát khỏi già
•Ta phải bị bệnh, không thoát khỏi bệnh
•Ta phải bị chết, không thoát khỏi chết
•Tất cả pháp khả ái, khả ý đối với ta sẽ phải đổi khác, sẽ phải biến diệt
•Ta là chủ nhân của nghiệp, là thừa tự của nghiệp, nghiệp là thai tạng, nghiệp là quyến thuộc, nghiệp là điểm tựa. Phàm nghiệp nào ta sẽ làm thiện hay ác, ta sẽ thừa tự nghiệp ấy" (Tăng Chi Bộ Kinh, Chương V. Năm Pháp, VI. Phẩm Triền Cái, (VII). Sự Kiện Cần Phải Quan Sát)
"Rồi Thế Tôn nói với các Tỳ-kheo:
- Này các Tỳ-kheo, đây là lời Ta nhắn nhủ các Ngươi. Các hành là vô thường. Hãy tinh tấn lên để tự giải thoát, không lâu Như Lai sẽ diệt độ. Sau ba tháng bắt đầu từ hôm nay, Như Lai sẽ diệt độ.
Ðó là lời Thế Tôn dạy. Sau khi nói vậy, Thiện Thệ lại nói thêm:
Ta đã già, dư mạng chẳng còn bao,
Từ biệt các Ngươi, Ta đi một mình.
Tự mình làm sở y cho chính mình,
Hãy tinh tấn, chánh niệm, giữ giới luật,
Nhiếp thúc ý chí, bảo hộ tự tâm.
Ai tinh tấn trong pháp và luật này
Sẽ diệt sanh tử, chấm dứt khổ đau" (Trường Bộ Kinh, 16. Kinh Đại Bát Niết Bàn, Tụng Phẩm III).
Niệm THÁNH TRÍ (Bốn Thánh Trí về Ngũ Uẩn)
-Sự chấp thủ ngũ uẩn là phiền não và khổ đau.
-Ngũ uẩn sanh khởi là do vô minh và khát ái.
-Ngũ uẩn diệt tận là khi hết vô minh và hết khát ái.
-Bát Chánh Đạo là phương pháp đúng, đưa đến tẩy sạch vô minh và khát ái đối với ngũ uẩn.
Dạ con xin hết. Nam mô bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật.
./.