Thư Viện Linh Quy
← Danh sách

Khất Thực - Thế Tôn Ơi ! Con Về Tới Trúc Lâm Rồi (XGGD10)

2026-03-18 06:54:25
NIKĀYA KHẤT THỰC

THẾ TÔN ƠI! CON VỀ TỚI TRÚC LÂM RỒI (XGGD10)

–Thích Minh Thành–

Sư Phụ: Cảm nhận sự an tịnh của thân tâm, cảm nhận sự an tịnh của không gian nơi này, cảm nhận sự an tịnh của vùng đất này, trời đất này. Cảm nhận tâm thương, rõ biết tâm thương đang lan tỏa cùng khắp, tâm thương mình thật nhiều, tâm thương những người thân thương thật nhiều, tâm thương đến hữu tình chúng sanh vạn loại. Rõ biết ở trước mặt, mở mắt ra nhìn xuống về phía trước cảm nhận cảm giác toàn thân, tâm thương mình thật là nhiều, thương xót cho mình thật là nhiều.

Đức Thế Tôn ơi! Con đã về với ngài, giây phút này con đã về bên chân của ngài, con đã về tới rừng trúc. Đức Thế Tôn ơi! Con đã thất lạc, con đã bị thất lạc 2568 năm qua, con đã bị trôi dạt, con bị thất lạc, con bị trôi dạt trong vòng sống chết này, con bị tâm hôn mê, vô minh che đậy, bị lòng ham thích, luyến ái trói cột. Con đã đi lang thang, nhọc nhằn, con đã chịu không biết bao nhiêu là đau đớn, đau buồn, con đã mang không biết bao nhiêu những tấm thân đau bệnh, đau ốm. Nội tâm con phải chất chứa không biết bao nhiêu là những buồn phiền, phiền não. Con phiêu bạt, con trôi dạt, con lặng hụp, con mãi làm nô lệ cho những cái tâm thèm khát, con mãi làm đầy tớ cho những cái tâm khao khát, con mãi bị những cái ham muốn này sai khiến, những thúc dục này, những tham đắm này, những ham muốn này giày xéo tâm can của con.

Con phải chạy loanh quanh, luẩn quẩn, tất bật, vội vàng, lăng xăng, dao động, con phải chịu rất nhiều mệt nhọc, tủi hờn, sầu đau trong những tham ái này, trong những ái dục này, trong những tham dục này. ba như dòng nước mắt của con đã chảy ra bao nhiêu giọt lệ của con đã xuống, bao nhiêu huyết lệ của con đã tràn ra trong dòng sống chết đầy oan nghiệt này. Con phải chịu đựng những ốm đau, những bệnh tật, con phải chịu đựng những cảnh sanh ly tử biệt. Đức Thế Tôn ơi quá đủ và những nỗi khổ này quá nhiều là những phiền não, con đã phải chịu đựng bao nhiêu năm qua, bao nhiêu đời sống qua, bao nhiêu kiếp vừa qua con thật là xót xa, con thật là xót xa, con thật là thiết tha. Con là thật là xót thương cho chính mình, con cũng không biết từ đâu con đến đây, sau khi nhắm mắt con sẽ đi về đâu, con thật là xót thương cho chính mình, xót thương trong cảnh sống sai chết mộng này, sống như người say xưa, chết như người mơ mộng.

Con phải chịu đựng biết bao nhiêu là uất ức, biết bao nhiêu là buồn tủi trong những cái thân phận của súc sanh như vậy, mang lông đội sừng như vậy. Con phải chịu đựng biết bao nhiêu những đời sống trong loài ngạ quỷ, cô hồn vất vơ vất vưởng, lang thang, phiêu bạt, đói khát. Con đã phải chịu đựng biết bao nhiêu những sự gào thét kinh hãi, thảm thiết ở trong địa ngục, con đã bị thất lạc với Đức Thế Tôn 2568 năm vừa qua và giờ này con thật là hạnh phúc. Ngày hôm nay con thật là hân hoan, tại nơi này con được rũ bỏ những cái mái tóc phiền não này, con được cắt bỏ, cạo bỏ, vứt bỏ.

Đức Thế Tôn ơi!

Đức Thế Tôn ơi! Chúng con về rồi đây.

Đức Thế Tôn ơi! Con về rồi đây.

Đức Thế Tôn ơi! Con về rồi đây.

Con chịu khổ như vậy là đủ rồi, quá đủ rồi. Con thấy Đức Thế Tôn mở rộng vòng tay và con đang xà vào lòng ngài cảm nhận được một tình thương ấm áp, dạt dào, ngọt ngào. Con cảm nhận được từng hơi thở của Như Lai, con cảm nhận được từng nhịp đập trái tim đại bi của ngài, con đặt chọn mình vào vòng tay lớn của đấng từ tôn.

Ôi dễ chịu làm sao!

Ôi mát dịu làm sao!

Ôi ấm áp ngọt ngào biết bao!

Vì con biết rằng trên cuộc đời này chỉ có Đức Thế Tôn là thương con nhiều nhất, tình thương bao la, sâu xa, vô điều kiện. Những đứa con lưu lạc của ngài, những đứa con phiêu bạt, trôi dạc từ vô thỉ kiếp của ngài giờ đã về rồi đây, con xin được đặt vầng trán này chạm vào bàn chân của Như Lai, con xin được đặt đỉnh đầu này chạm vào ngón chân của người, con xin dùng hai bàn tay nâng gót chân của người. Thế Tôn ơi! Ngài thật là bậc tối tôn, tối thượng giữa chư thiên và loài người, ngài đã hoàn toàn thanh tịnh, hoàn toàn giải thoát. Chúng con thì đầy trói buộc, nhiễm ô và hôm nay con xin phát nguyện với ngài từ hôm nay, bắt đầu từ hôm nay con sẽ tẩy sạch cái tâm cấu nhiễm, uế nhiễm, cấu bẩn. Con đã được ngài trao cho con thánh đao thần kiếm, con dao thánh trí này.

Con nhất định nhất đao lưỡng đoạn, một dao hai khúc sẽ chặt đứt, cắt đứt, đoạn dứt tất cả như sợi dây tham ái. Con sẽ phá tất cả những vòng vây đầy rẫy của những cảm bẫy trong cuộc đời này, không ai có thể giữ chân con được, con phải đánh phá tất cả những vòng dây trong ngoài để con trở về với ngài đây Đức Thế Tôn ơi. Giờ này con xuyên không 25 thế kỷ để cảm nhận được tâm đại từ, đại bi, mát mẻ và thanh lương của Đức Như Lai, con hạnh lắm, giờ này con thật là hạnh phúc. Tâm con thật là dễ chịu làm sao, thanh tịnh, an tịnh, lắng dịu.

Ôi ngọt ngào biết bao nhiêu là cảm giác vi diệu này, thế mà trước nay con ngu muội, con cứ chạy đuổi theo những đồng tiền, những vật chất phù du. Cho đến ngày hôm nay con mới nếm được cái hương vị pháp vị thần diệu tối thượng này, cho đến ngày hôm nay con mới chạm đến trái tim của Đức Phật. Con đã chạm được đến trái tim của Đức Thế Tôn, con đang cảm nhận từng nhịp đập của ngài, từng hơi thở của các bậc thánh hiền, con đang hòa nhịp thở với bốn đôi tám chúng, tâm ấn tâm, thọ hòa thọ bằng tất cả tấm lòng chân thành và tha thiết, tôn kính của con. Con đã xuyên không 25 thế kỷ để diện kiến tôn dung thánh đức đại bi nơi trúc lâm tinh xá.

Ôi đẹp làm sao!

Ôi đẹp làm sao!

Ôi đẹp biết bao là kim thân thánh trí, là chân pháp chánh truyền, là thánh chúng hiền thiện. Thật là vi diệu là khoảnh khắc này! Thật tuyệt dịu là giây phút này! Giây phút tuyệt trần này, tuyệt đẹp này con chờ lâu lắm rồi, con mong lâu lắm rồi. Ôi thật là hạnh phúc! Tim con giờ này như tan chảy, tâm con giờ này hòa điệu, hòa nhập vào tâm của các bậc hiền trí, hiền thánh, hiền đức.

Đức Thế Tôn ơi con sẽ không làm cùng tử nữa đâu, Con hứa với ngài con không còn đi hoang nữa đâu, con đã có nhà. Con đã thấy được căn nhà của Như Lai, con đã có chỗ trở về rồi, con đã có chỗ quay về rồi, con không còn đi lang thang, phiêu bạt nữa, con không còn trôi dạt trong những cái tâm vô định lậu hoặc nữa. Con đã thấy được tứ niệm xứ rồi, con đã biết trở về cảm giác toàn thân rồi, đã đứng được bằng đôi chân thánh trí tuệ rồi, con đã cảm nhận sâu sắc tận cùng nỗi khổ niềm đau của cuộc đời này rồi. Không bất cứ một ai trên đời này hoặc bất cứ một cái gì có thể lừa gạt được con nữa, con đã thấy được sự thật của bậc thánh, con đã thấy được pháp thần, thấy được chân thân của Đức Như Lai.

Từ nay con sẽ không bao giờ buông tay trong thánh trí tuệ này, từ nay con sẽ không bao giờ rời xa con đường này đạo lộ này cho đến hơi thở cuối cùng của cuộc đời. Con nguyện sống chết với thánh pháp này vì con biết rằng ngoài thánh pháp này ra không còn con đường nào khác, đây là con đường độc nhất đưa chúng sanh đến sự thanh tịnh, diệt trừ khổ ưu, thành tựu chánh trí, chứng ngộ Niết-bàn. Chính là con đường quay lại nhìn và nhận diện thân tâm này, chính là sự quay về tự thân này để thấy ra được những dục ái, tham, sân, si, vô minh, bản ngã này đã sát hại chúng con, đã là hại chúng con.

Con đã thấy được giá trị tối thượng của thánh pháp Nikāya này chính là đạo lộ diệt khổ, chính là con đường đoạn tận chấm dứt tất cả khổ đau. Con đã thấy được một con đường cũ, một đạo lộ cũ mà thuở xưa các bậc Chánh Đẳng Giác đã đi qua. Thế Tôn Thích-ca Mâu- ni của chúng con đã đi con đường đó, ngày nay chúng con sống chết cũng đi theo con đường đó. Đó là con đường của thấy đúng về thân tâm ngũ uẩn này, thấy đúng về tham, sân, si, dục ái này, thấy đúng về những bản ngã, vô minh thâm độc bên trong này. Con sẽ nhiếp phục, chế ngự và từ bỏ chúng lần lần bằng cách nghĩ đúng, nói đúng, làm đúng, sống đúng, siêng đúng và quán đúng của bậc thánh. Tám đúng của bật thánh này là con đường tối tôn, tối thượng, tối thắng, tối cao, khi tám đúng này được tuyên thuyết thì đất trời rung chuyển, chư thiên hân hoan, vạn loại hữu tình đều thấm nhuần ân đức hạnh phúc.

Bốn thánh quả, bốn thánh đạo được xuất hiện trên cuộc đời này, bốn đôi tám chúng được hiện hữu trên thế gian này khi sự hiện hữu, có mặt của tám đúng các bậc thánh. Con giờ đây thật là Hân hoan, thật là ngập tràn hỷ lạc, phước đức biết bao nhiêu, phúc lạc biết bao nhiêu, phước báo biết bao nhiêu khi con được đi trên con đường tám đúng của bậc thánh với một hình tướng giải thoát, với một thân tâm lắng dịu, hiền đức, hiền thiện và từ bi. Con sẽ không quên đem chánh pháp này cho cha mẹ, làm món quà tinh thần cao quý nhất để dâng lên cho mẹ cha con, cúng dường lên cho ông bà của huyền thất tổ, con sẽ san sẻ cho những người thân thương nhất trong gia đình của con, vợ chồng, con cháu, anh em, con sẽ lấy vô giá pháp bảo này làm món quà tâm linh tối thượng cúng dường, dâng tặng, hiến tặng cho những người cùng một huyết thống, các bạn bè thân hữu bà con, chúng sanh hữu duyên trong bầu trời đất này.

Con sẽ nỗ lực hành trì giáo pháp chân chánh này để đền ơn tam bảo, các bậc thánh hiền và bậc đạo sư, thầy tổ và chính sự thực hành pháp này cũng là đền ơn cho chính con. Con sẽ đền ơn cho cái thân này, con sẽ đền ơn cho cái tâm này, con xin đền ơn cho không gian này, cho chư thiên, chư thần, các vị thấy được và không thấy được cũng nhờ thánh pháp này được siêu thoát chánh giác. Với tâm thương rộng lớn này tất cả chúng sanh, thiên thần, nhân loại, địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh đều sẽ được thấm nhần ân đức vĩ đại của tâm từ bi vô lượng, vô biên, vô cùng, vô tận này.

Bằng tình thương, bằng từ tâm, bằng tấm lòng luôn nghĩ đến sự an lạc, an ổn cho chính mình. Cũng vậy, con chân thành cầu nguyện sự an lạc, an ổn này cũng đến với chư vị nơi này, chư vị nghe hiểu được âm thanh này cùng hữu tình trong trời đất rộng lớn này.

Mong tất cả đều được tâm thương này thấm nhuần và dễ chịu, an lạc và bình an, tìm được hạnh phúc và an vui cho mình, lòng yêu thương tự thân mình và yêu thương muôn loài.

Mong tất cả có được trí tuệ thấy được sự vô thường của đời sống này, tâm chán ngán từ bỏ những xác thân năm uẩn vô thường này để thể nhập vào tâm an tịnh, trong sạch, trầm lặng, giải thoát khỏi biển sanh tử và chấm dứt hết mọi khổ đau. Lòng tha thiết chân thành cầu nguyện sự an lạc, bình an, trí tuệ và giải thoát đến với cùng khắp tất cả.

Chúng ta chở chân từ từ đứng lên đảnh lễ Đức Thế Tôn.

Đảnh lễ Đức Thế Tôn bậc A-la-hán Chánh Đẳng Giác.

Kính mời chư tôn và chư hiền chia sẻ cảm xúc của mình trong buổi lễ xuất gia và vừa rồi chúng ta thiền quán xuyên không diện kiến Đức Thế Tôn. Chúng ta chia sẻ cảm xúc, cảm thọ của mình trong buổi lễ xuất gia cũng như thiền quán vừa rồi chúng ta vượt qua hơn 25 thế kỷ trở về trúc lâm diện kiến Đức Thế Tôn.

Giới tử 1: Đảnh lễ Đức Thế Tôn bậc A-la-hán Chánh Đẳng Giác, con kính bạch chư Tăng, chư Ni và các chư hiền trí. Con hôm nay may mắn có duyên lành con được về Linh Quy Pháp Ấn cũng là một nhân duyên rất bất ngờ mà con không định trước. Con được về đây với tâm thế con muốn tu học và buông bỏ, xả ly tất cả những vấn đề mà bên ngoài con cảm thấy sự đau khổ và con cảm nhận thấy sự đau khổ đó và con muốn thoát khổ. Con đi tìm con đường này cũng đã bốn năm, con đã cũng từng tham gia các trung tâm thiền nhưng để có buổi lễ và buổi cảm

nhận như ngày hôm nay là con chưa thực sự có.

Trong buổi thiền xuyên không ngày hôm nay thì con cảm nhận, mặc dù con rơi nước mắt nhưng con vô cùng hạnh phúc, con nhận cảm thọ của con là sự hỷ lạc như một đứa trẻ được gặp người. Con đã lang thang, lặn hụp trong luân hồi bao đời bao nhiêu kiếp và trong những năm tháng đó thì con cũng tạo tác cũng rất nhiều ác nghiệp. Và đến bây giờ được về đây trong buổi thiền này con vô cùng hạnh phúc, con nhận thấy cũng có rất nhiều lỗi lầm mà con muốn cố để tu sửa bản thân để giúp mọi người thoát khổ giống như con. Con một lần nữa xin cảm ơn, cảm niệm ân đức của sư phụ và chư Tăng Ni các vị hiền trí tại nơi đây đã giúp đỡ chúng con có một khóa lễ trọn vẹn và vô cùng hạnh phúc, giúp cho chúng con nhận ra con đường chúng con cần phải đi. Con xin hết.

Sư Phụ: Các vị mới nhớ là mình làm bài tập nhận diện ngũ uẩn nha, khi mình trình bày mình sẽ trình bày sắc; thọ; tưởng; hành; thức như thế nào. Chúng ta tiếp tục chia sẻ cảm thọ của mình, nhất là các vị mới mà bữa nay được cạo tóc đó.

Giới tử 2: Nam mô bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật, con kính bạch trên sư phụ, con kính bạch chư hiền đức và các quý vị, quý sư cô, quý vị hiền trí. Hôm nay con cũng đầy đủ duyên lành mà con đến đây để học dòng pháp của sư phụ, trong lòng con rất mừng vui, đã từ lâu con cảm nhận được dòng pháp này. Hôm nay sư phụ nhắc lại cho con và con đã tự cảm nhận lòng mình, con không kiềm chế được cảm xúc của con, đã từ bấy lâu con ao ước được lên đây để gặp sư phụ và con sẽ học cái dòng pháp này, con nghĩ bản thân con, cảm xúc của con là từ trước đến nay con thật là vô minh che đậy. Con quá ngu khờ, con là một gã cùng tử mà con đã lưu lạc biết bao nhiêu năm trôi qua để cho con phải lăn trong dòng sanh tử luân hồi này.

Khi con nhìn thấy sư phụ ở trên mạng con cảm nhận là mình đã có một sư phụ để dìu dắt con để trở lại với bản thân của con ngày xưa. Khi con cảm nhận những dòng pháp của sư phụ, sư phụ đã nói Đức Phật là con cảm nhận con đã có phước đã đầy đủ phước lành gặp được sư phụ, sư phụ dìu dắt cho con để con cảm nhận và con đi trở về với bản thân của mình từ trước đến nay. Hôm nay là con đến đây để nghe sư phụ giảng từng câu, từng lời pháp của sư phụ, con nhận thức rằng sư phụ là người đã được đã dìu dắt, đã chỉ dẫn con trên bước đường này để cho con trở về cái tâm con. Con rất là hoan hỉ và mừng vui, trong lòng con không có cảm xúc mà con kiềm chế được, con cảm ơn sư phụ rất là nhiều và con xin chân thành đảnh lễ sư phụ ba lạy để con đền đáp công ơn này. Nam mô bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật.

Sư Phụ:

Nguyện con thành tựu lòng tin bất động đối với Đức Phật, thành tựu lòng tin bất động đối với chánh pháp, thành tựu lòng tin bất động đối với chúng Tăng.

Giới tử 3: Nam mô bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật, con xin chào thầy và con xin chào quý Tăng Ni và các vị hiền giả và các vị đồng tu. Quyết định xuất gia gieo duyên hôm nay của con thì con không có dự tính trước và con cũng biết cái khóa xuất gia giao duyên này cách đây khoảng mười ngày. Tại vì con tham gia lần đầu tiên là cái khóa thứ bảy, xong lần đó con cũng muốn xuất gia gieo duyên nhưng mà con có cái hẹn là phải đi về làm việc, cho nên con thực hiện cái hẹn đó sáu tháng nay nhưng mà con cứ nhớ trên đây. Có một lần con đang làm việc thì tình cờ con thấy tin nhắn là có sư phụ về giảng cũng gần chỗ con làm, sáng con mới biết thôi thì chiều hôm đó con đã tranh thủ chạy tới, con gặp con gặp thầy mà giống như là con chết hụp từ hồi đời nào rồi giờ con gặp được cái phao thì tự nhiên cái ý định con lên đây thêm một lần nữa mạnh lên.

Sau đó thì thầy lại có cái duyên thầy lại tổ chức hai ngày ở chùa Bửu Liên ngay thứ bảy, chủ nhật mà con lại được nghỉ thứ bảy, chủ nhật thì con cũng sắp xếp con đi. Con hỏi thầy sao không thường xuyên tổ chức ở Sài Gòn để cho mọi người đi tới thì thầy nói "cái khóa này nó khó, cũng không phải ai cũng tham gia được". Con cũng suy nghĩ hoài tại sao khó như vậy mà mình biết tới mà sao mình không lên đây tham gia tu học với quý thầy, quý sư cô mà cứ đi làm hoài, rồi lỡ một cái vô thường nào đó, ở Sài Gòn thì xe nó đông lắm, con thì chạy xe cũng hơi sợ nhưng cũng ráng chạy. Con chạy trên đường con nói một ngày đẹp trời rồi đó mình lên đường rồi cái tiền của mình làm ra người khác cũng xài mà cái ý định tu học của mình thì nó không thành, mà làm tiền nhiều để làm gì.

Cho nên lần này con cũng suy nghĩ, con cũng không biết chừng nào con mới quyết định được thì thời may là con biết được cái khóa này nó cũng có mười tròn chỉnh, mà nó cũng đủ cái nhân duyên sao con quyết định xin sếp con nghỉ luôn. Con nói con nghỉ để lên núi tu, sếp tưởng con nói chơi, mấy đồng nghiệp con cũng tưởng con nói chơi, nghĩ con đi chỗ khác làm hay là ở nhà gì đó không biết. Kỳ này thầy không có cho xài điện thoại nhưng tại vì côn việc con bàn giao chưa xong vì con nghỉ bất ngờ, con xin thầy cho con giữ điện thoại có gì đồng nghiệp có gọi hỏi vấn đề gì đó thì con có thể giải quyết cho các bạn ấy thì sáng nay con chụp hình của con gửi lên nhóm công ty thì các bạn cũng bất ngờ, không ngờ con làm thiệt, con nó kệ chơi cú lớn làm luôn.

Sư Phụ: Lành thay! Lành thay!

Giới tử 3: Cho nên con cũng cảm ơn thầy và các quý thầy, quý cô và các bậc hiền trí ở đây đã tạo cơ hội cho con được tham gia kỳ này và con được xuất gia gieo duyên. Con xin cảm ơn thầy.

Sư Phụ: Đó là đại hùng, đại lực, mạnh mẽ lên, tu là phải mạnh mẽ lên. Mình thấy thái tử Tất-đạt-đa không? Ngài ở cung vàng, điện ngọc, vợ đẹp, con xinh, cha mẹ còn dám từ bỏ thì mới đắc đạo được, mình giờ nhiều khi có những chuyện hết sức là bình thường thôi mà mình không dám bỏ rồi mình cứ dây dưa, nhùng nhằng, cứ lại nói "thầy ơi con muốn tu lắm" nhưng mà khóa tu thì không đi.

Cô Hiền Mai: Dạ con kính đảnh lễ Đức Thế Tôn, con kính đảnh lễ bậc đạo sư, con kính đảnh lễ sư phụ, con kính đảnh lễ chư Tăng, chư Ni và chư vị hiền trí nơi đây. Con ao ước được viễn ly, thoát tục để tâm nhẹ nhõm nhưng đúng là đồng tiền nó dắt mình, trước đây con cũng còn phân vân về tài sản, về tiền bạc cho nên con chưa có dám. Bữa nay con quăng được rồi, con tạ ơn thánh pháp, thánh trí ngũ uẩn đã giúp con nhận diện để nhìn ra để quyết tâm. Hồi sáng này lúc con được cạo tóc là điều ước ao bao nhiêu năm nay rồi vậy mà hồi sáng này con khóc rất nhiều trong lúc cạo tóc, nhưng mà con nhìn thấy không phải là con hỷ lạc không mà có lúc cái tưởng của con nhớ đến chồng, đến con, nhớ đến trách nhiệm, con nhìn thấy cái tưởng đó, con thấy mình cũng nên cảnh giác. Con tạ ơn thánh trí ngũ uẩn đã giúp con nhìn ra rác trong tâm của mình để mỗi ngày con mỗi sống thiện lành để đi đến nhàm chán ly, tham. Con tạ ơn thánh trí ngũ uẩn, con tạ ơn Tăng đoàn đã tạo điều kiện cho con được rũ bỏ những sợi tóc phiền não, tham ái, tham danh, con tạ ơn tăng đoàn rất nhiều.

Hôm nay con được hỷ lạc lắm, con thấy con thoát ly ra được tham danh, tham lợi, con cũng không biết sao nữa mà con về đây là con cứ hỷ lạc, cái mặt con lúc nào cũng đầy nụ cười bởi vì con thấy nơi đây Tăng đoàn sống trong tình thương, đúng là học theo tâm hiền nên con cảm thấy nơi đây như là ngôi nhà của mình. Con tạ ơn Tăng đoàn đã cho con nơi để con trở về khi những lúc ở ngoài thế tục con bị vấp ngã và hôm nay con được chư vị cho con rũ bỏ mái tóc phiền não nữa, con tạ ơn rất nhiều.

Cô Hiền Trang: Nam mô bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật, con Sa-di Hiền Trang con xin đảnh lễ Đức phật bổn sư Thích-ca, con xin được đảnh lễ sư phụ, con xin được đảnh lễ quý chư Tăng, quý chư Ni, con xin được đảnh lễ quý Tăng Sa-di hội đủ nhân duyên với con ngày hôm nay, con xin được đảnh lễ chư hiền giả, quý hiền giả đang trong hội chúng ngày hôm nay. Kính bạch sư phụ, sư phụ vừa có nhắc là mái tóc con dài và con khóc, con xin chia sẻ một ý nhỏ là ý nguyện được xuất gia gieo duyên xuống tóc con đã có lâu nhưng mà do con bị duyên ràng buộc, ông bạn con chưa có ủng hộ, chưa cho phép nên con vì hạnh phúc gia đình con chưa dám điều đó. Hội đủ nhân duyên đợt này nên con xin ông nhà cho đi.

Ban đầu con phải dùng chiêu là đi mười bốn ngày nên con phải dùng từ từ, đầu tiên con nói là con đi du lịch một tuần thì phải cho con đi tu hai tuần bởi vì đối với con người tâm hướng đạo thì khi lao ra đời đó là một cái gì đó rất là nặng nề, như một cực hình nhưng vì gia đình, vì chồng, vì con nên con đi. Sao đó ông nhà con đồng ý ra cho con đi hai tuần, sau khi trở về ông nhà cũng chưa có biết là xuống tóc thì ông nhà hay gọi con là sư cô. Con nói là đừng gọi hai từ đó tại vì cái phước con rất là kém, nó không có đủ nhưng mà nếu như thật sự được hai từ đó thì hãy trợ duyên cho con đi đợi này đó là con rũ bỏ mái tóc bụi trần thì ông ấy ngạc nhiên ông nói "thiệt hả?" –"dạ con nói thiệt".

Trước khi con nói ra lời đó thì con có xin tam bảo gia hộ cho con nguyện được thành ở cái khóa tu xuất gia ở chùa của thầy, Tam bảo chứng minh gia hộ và ông nhà đã đồng ý cho con thực hiện được cái ước nguyện của con từ bấy lâu nay. Dạ con xin được nhận diện ngũ uẩn của con ở lễ xuất gia sáng hôm nay, khi tối hôm qua khi con nhận được tấm y màu vàng từ quý sư cô trao trong tâm con cảm thọ vô cùng hoan hỉ và con nghĩ đây chính là chiếc áo, đây chính là cà sa mà con đã hằng mơ ước đã từ lâu và nay con đã được chạm vào đó là màu vàng. Sáng nay khi tham dự buổi lễ mái tóc mà con khóc trong cái niềm hoan hỉ và cái sự mà nhớ ân, nhớ mẹ, đó là hình ảnh người mẹ đã xuất hiện trong con. Mẹ con có đến mười hai người con nhưng mà các anh chị con hầu như không có biết đạo, con là người duy nhất và trong khoảnh khắc đó con luôn nhớ đến mẹ, luôn nghĩ về mẹ "mẹ ơi mái tóc này con xin được xả xuống trong một khoảng thời gian dù chỉ hai tuần, nhưng con xin hứa con sẽ cố gắng tu thật tốt với những lời ân sư dạy trong thời gian này. Con xin con nguyện con làm được tất cả trong khoảng thời gian này để dành cho mẹ thoát tục được cuộc sống đau khổ bởi chồng, bởi con ở kiếp hiện tại".

Khi đó dòng nước mắt con không thể nào giữ lại được mà cứ tuôn, cứ tuôn và khi bài nhạc cất lên làm cảm xúc con lại tiếp tục dâng trào, con không thể nào kìm lại cảm xúc thế gian của con trong khoảnh khắc đó. Khi sư cô đến giúp con phủi đi mái tóc dơ, mái tóc phiền não mà con đã để trên đó suốt bốn mươi bốn năm qua, sư cô ban cho con một dòng pháp thật là nhẹ nhàng, thật là lắng dịu "con hãy nói an tịnh, lắng dịu thì buổi lễ xuất gia hôm nay của con sẽ được trọn vẹn công đức". Từ lời sách tấn của sư cô tâm con như được kéo về với lại pháp, với quý chư tôn đức đang hết lòng tổ chức lễ xuất gia hôm nay cho chúng con, từ khoảnh khắc đó con nhiếp tâm và chỉ nghĩ đến buổi lễ hôm nay làm sao để mình được đắc pháp về giới thể cũng như là giới tướng được chư tôn đức ban cho.

Khi lên chánh điện được thầy Yết-ma ban cho giới thể tâm con lúc đó chỉ biết hướng về Đức Phật bổn sư Thích-ca, hướng về tam bảo trong mười phương, hướng về chư Tăng. Khi con lãnh giáo thọ một năng lượng gì đó vô cùng huyền bí đang trùm xuống trong thể thân thể con, con không biết diễn tả làm như thế nào nhưng con có nghe những bài giảng của hòa thượng Tuyên luật sư khi tiên đắc giới thể thì nơi trên cung trời sẽ rúng động. Con không biết là trên kia có rung động hay chăng nhưng bản thể con lúc đó một sự kỳ diệu, lạ kỳ.

Tiếp theo con được sư phụ ban cho mười giới tướng mà hôm nay con đã được lãnh thọ, khi đó con luôn tác ý "giới thể, giới tướng đã được nhận, Hiền Trang đã được nhận từ thầy Yết-ma, từ sư phụ thì Hiền Trang phải làm gì để hai tuần tại Linh Quy Pháp Ấn được trọn lành công đức, được tăng trưởng thiện pháp, được có nhiều hơn công đức để trước mang cúng dường Đức Phật bổn sư vì ngài đã vô lượng kiếp để tìm ra pháp ngũ uẩn đưa chúng sanh thoát khỏi bờ đau khổ đến bờ giải thoát, dâng lên cúng dường mười phương ba đời Chư Phật, cúng dường sư phụ, cúng dường chư Tăng Ni". Con tác ý rất là nhiều lúc đó và sau đó khi được thầy phó nhắc chúng con là phải đọc năm pháp sau khi Sa-di chúng con thọ con lại tác ý là phải hành, phải thực hiện. Nam mô bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật.

Sư Phụ: Tốt rồi, tốt rồi. Lành thay! Lành thay! Tốt rồi.

Giới tử 4: Nam mô bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật, con kính thưa sư phụ, kính thưa đại đức Tăng Ni cùng toàn thể đại chúng hôm nay con thấy rất là may mắn khi được biết đến Phật pháp và có duyên được tham gia khóa xuất gia giao duyên ở đạo tràng Nikāya Linh Quy Pháp Ấn. Sáng nay con rất là xúc động vì hình ảnh của sư phụ và của các sư thầy, sư cô con thấy rất là đẹp và rất là trang nghiêm. khi được nhận cái áo cà sa và bình bát thì con xúc động và con biết mình phải học, phải cố gắng thật là nhiều để có thể học được những lời của sư phụ và của quý thầy, quý sư cô chỉ dạy trong khoảng thời gian ở đây. Con luôn suy nghĩ là phải làm sao để đem được những cái mình học được có thể trao cái duyên đấy cho bố mẹ và bạn bè, những người xung quanh con.

Về đây thì cảm giác của con ở đây rất là nhiều cảm xúc, con cảm thấy rất là thoải mái và bình an. Con rất biết ơn sư phụ, biết ơn quý sư thầy, sư cô tạo cho con và các huynh đệ nhân duyên để có thể được tham gia khóa tu này và con biết là mình phải cố gắng thật là nhiều mới có thể đền đáp được công ơn đấy. Con xin cảm ơn sư phụ, cảm ơn quý sư, thầy sư cô cùng toàn thể đại chúng chúng ta cùng nhau quỳ lên nghe bài chánh quán thọ thực.

Thầy Thiện Huệ:

Cảm giác hơi thở… Cảm giác cơ thể… Cảm giác toàn thân… Cảm giác sự an tịnh của thân tâm… Cảm giác sự an tịnh của không gian nơi này, vùng đất này và trời đất này… Cảm giác dễ chịu đối với không gian này, vùng đất này và trời đất này… Trong tâm thương rộng lớn này, mong tất cả các loài hữu tình đều được an lạc và bình an, tìm được niềm an vui cho mình, tâm thương mình thật nhiều và thương muôn loài hữu tình trong trời đất rộng lớn này…

Tâm thương rộng lớn… Rõ biết tâm thương rộng lớn… Cảm giác tâm thương rộng lớn… Cảm giác thân đang ngồi… Cảm giác cổ họng… Xem lại cảm thọ dục, ái trước bữa ăn này… Trước bữa ăn này, nước miếng có chảy không?... Có dục, ái trong việc chảy nước miếng này không? Hay nước miếng chảy đơn thuần do duyên xúc?... Nếu thấy có dục, ái trong thân tâm thì như lý tác ý để diệt dục, ái.

Chánh niệm tỉnh giác quán sát thân hành trong khi ăn. Khi ăn, tránh tạo ra tiếng muỗng đĩa va chạm, tiếng múc cơm, tiếng vét cơm, tiếng để muỗng đũa xuống. Tránh tạo ra các tiếng động một cách tối đa. Kiểm soát thân hành khi ăn. Kiểm soát tay, chân, mắt, miệng. Kiểm soát việc múc thức ăn, việc đưa thức ăn vào miệng, việc nhai. Khi nhai thức ăn, không nhai thô thiển, không nhai nghe tiếng. Kiểm soát quai hàm khi nhai. Làm chủ độ nhai. Nhai hết muỗng cơm này rồi mới đưa muỗng cơm khác vào. Không vừa nhai vừa vơ vét thức ăn. Không vừa nhai vừa cầm sẵn muỗng thức ăn tiếp theo để đưa vào miệng. Kiểm soát cảm thọ dục, ái trong khi ăn. Dừng lại việc ăn nếu thấy dục, ái xuất hiện. Như lý tác ý diệt tận dục ái đã sanh rồi sau đó mới ăn tiếp. Tập nhận diện ngũ uẩn trước khi ăn, trong khi ăn và sau khi ăn. Tập tâm thanh tịnh rộng lớn trong khi ăn.

Bữa ăn này được thọ nhận với chánh tư duy như sau: Ta thọ dụng thức ăn này không phải để vui đùa, không phải để đam mê, không phải để trang sức, không phải để tự làm đẹp mình, mà chỉ để thân này được an trú, được bảo dưỡng, để thân này khỏi bị thương hại, để hỗ trợ

Phạm hạnh, nghĩ rằng: “Như vậy, ta diệt trừ các cảm thọ cũ, không cho khởi lên các cảm thọ mới, và ta sẽ không có lỗi lầm, sống được an ổn.” Như vậy, là sự biết tiết độ trong ăn uống.

Sự ăn uống đúng pháp như vậy sẽ mang đến phước báu lớn cho những người đã cho chúng ta bữa ăn hôm nay, không làm uổng công người cho và không làm tổn giảm phước báu của tự thân.

Con cung thỉnh trên sư phụ cùng chư tôn thiền đức cùng các chư vị hiền trí thọ thực trong chánh quán và chánh niệm. Nam mô bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật.

Giới tử 5: Để đến được đây thì nói thật con cũng có rất nhiều cái chướng duyên với cả thuận duyên mà thật sự là buồn cũng có mà vui cũng có, trải qua nhiều cảm xúc từ lúc

Sư Phụ: Sắc; thọ; tưởng; hành; thức như thế nào?

Giới tử 5: Con tưởng lại cái lúc con được cạo đầu xong rồi con được nhận con được nhận cái y thì cảm xúc của con, cái suy nghĩ của con cái hành của con nó nghĩ là có khi trong đời con chưa bao giờ con mơ được mặc được cái bộ y như này. Bây giờ, hôm nay con lại nhân duyên may mắn sao mà con lại được nhận được y như vậy thì cũng là rất là biết ơn sư phụ và các chư vị đại đức đã tạo điều kiện cho chúng con. Cảm thọ con lúc đó là nói chung là nó rất nhiều, cảm thấy như kiểu tự hào, chưa bao giờ mình nghĩ mình lại được mặc lên cái y như vậy. Con cũng xin chia sẻ về những cái phần thọ con là như vậy tức là khi bây giờ con ngồi đây thì con nói được như cái cảm thọ của con, con nhận biết được là cái cảm thọ của con lúc đó và cái hành, cái suy nghĩ của con lúc đó và cái tưởng con lúc đó là bây giờ con vẫn còn biết được.

Sư Phụ: Tốt.

Giới tử 6: Nam mô bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật, con bạch sư phụ, con bạch quý Tăng, bạch quý Ni. Thân con được về đây để dự trong lễ xuất gia gieo duyên đó là sắc, cảm giác của con rất là vui và đó, đó là thọ và con ngồi con quỳ để được sư phụ ban truyền cho ba pháp khí cho trong đạo tràng và những huynh đệ xuất gia gieo duyên. Ba pháp khó đó làm con suy nghĩ và con rất hãnh diện, đó là tưởng của con và ba pháp khí đó con đã liên tưởng đó là y, bát và lọc nước. Con suy nghĩ rằng khi sư phụ đã ban truyền cho chúng con, chúng con phải trân trọng, gìn giữ và chúng con quyết tâm học tập và cố gắng hành theo những pháp, và những lời truyền dạy của sư phụ, của quý Ni đã dạy cho chúng con trong khóa tu mười lăm ngày này tuy ngắn nhưng tình cảm yêu thương và dành cho chúng con rất là lớn. Dạ đó là hành của con và giờ thì con đã rõ biết xuất gia gieo duyên của Linh Quy Pháp Ấn đem đến cho chúng con rất là bổ ích và dạy dỗ cho chúng con như thế nào là thức, con rõ biết đó là thọ; tưởng; hành.

Sư Phụ: Các giới tử chúng ta cố gắng làm bài tập nha, cố gắng làm bài tập nhận diện ngũ uẩn thường xuyên. Tập mọi lúc mọi nơi, mình viết vô nhật ký tu học mười lăm ngày tu học của mình đó, mỗi ngày mình phải viết nhật ký nhận diện ngũ uẩn mình, nhận diện tham, sân, si, bản ngã viết vào cái nhật ký. Tập cho nó nhuần nhuyễn cái sự nhận diện ngũ uẩn, một số vị mới nói chưa có được rõ, cố gắng mình tập và các nếu mình thấy mình chưa có nắm vững thì kiếm mấy huynh đệ, quý thầy cho mình làm bài tập nắm thật là vững cái nhận diện ngũ uẩn.

Giới tử 7: Nam mô bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật, con kính bạch sư phụ, con kính bạch chư Tăng Ni và cùng chư thánh hiền ở đây. Con xin nói cảm thọ trước khi thọ thực con trưa nay ạ, khi thầy đang tán thán Đức Phật Thích-ca Mâu-ni thì cảm thọ của con là rất là vui sướng, trong lòng giống như được thanh thản và có một luồng không khí gì đó mới vào trong người, đó là thọ của con. khi con nhắm mắt lại thì con hình tưởng ra vị Phật Thích-ca, tưởng ra vị thầy đang tán thán Đức Phật và cũng có nghĩ tới sáng hôm nay con có xuống tóc để xuất gia gieo duyên ngắn hạn, đó là tưởng của con ạ. Còn về suy nghĩ thì nghĩ là con đã xuống tóc xuất gia gieo duyên như thế này thì con phải làm như thế nào để sống đúng chánh pháp cũng như là làm tốt một người Sa-di ngắn hạn trong khóa tu này, khi khóa tu kết thúc thì con phải làm thế nào để chia sẻ niềm vui sướng này cũng như là cơ duyên này đến mọi người, đặc biệt là cha mẹ, bạn bè và các bạn cùng trang lứa ạ. Và con hiểu rõ thọ, tưởng và hành của mình như thế là thức ạ.

Cô Liên: Nam mô bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật, con cung kính bạch trên sư phụ, cung kính bạch trên chư tôn thiền đức Tăng Ni cùng tất cả các vị hiền trí. Lần này con đã thấu hiểu rồi, không cần phải khuyến khích nhiều, hôm nay cái thọ của con thì con rất là vui mừng, lần trước thì con còn hồi hộp nhưng hôm nay con rất là vui mừng. Còn cái tưởng của con thì con nghĩ ra một viễn cảnh, con sẽ hình dung là con sẽ ở được lâu dài và tu tập ở đây. Cái hành của con thì con cứ nghĩ là "chút về phải làm thế nào để viết tin nhắn cho các con thế nào, lần trước là mẹ thực tập còn lần này là mẹ đi thật, ở nhà không quản cái gì nữa, ở nhà ai muốn làm gì làm không cần phải báo cáo mẹ, mẹ coi như mẹ đi vắng luôn, đi ở chùa hẳn". Cái hành con cứ nói với con như thế là tí nữa về con viết tin nhắn như thế để tạm biệt.

Sư Phụ: Chúc mừng cô.

Cô Liên: Dạ con xin cảm ơn thầy và đại chúng, con đi vào đây con thấy rất là vui mà cái sức khỏe thì lại tốt hơn, mọi cái từ hôm con vào đến bây giờ chưa hôm nào con thấy buồn, lúc nào cũng thấy có niềm vui, nghe pháp cũng vui, đọc kinh cũng vui hoặc tất cả những người xung quanh với con, các thầy, các cô và con rất là biết ơn tất cả mọi người đều quan tâm chăm sóc rất là vui như một gia đình thực thụ ạ.

Sư Phụ: Cô ở được bao lâu rồi?

Cô Liên: Dạ con ở được gần ba tháng rồi thầy ạ.

Sư Phụ: Chúc mừng cô.

Cô Liên: Dạ vâng con xin cảm ơn sư phụ ạ, con xin cảm ơn các thầy, các cô và cùng tất cả các bạn hiền trí ạ.

Sư Phụ: Chú tiểu này làm bài tập nhận diện ngũ uẩn coi nào. Con hướng vô lồng ngực niệm an tịnh, lắng dịu ba – bốn lần rồi con nói.

Chú tiểu Trí Thành: Nam mô bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật, con kính bạch trên sư phụ, con kính bạch trên quý thầy, quý Ni Sư, quý sư cô cùng tất cả các bậc hiền trí, con xin nhận diện ngũ uẩn lúc này. Sắc uẩn con đang ngồi, thọ uẩn lạc, tưởng uẩn tưởng về hình bóng cái bát.

Sư Phụ: Còn tưởng gì nữa không con? Có tưởng hồi sáng này được cạo tóc không?

Chú tiểu Trí Thành: Dạ có.

Sư Phụ: Rồi sao nữa?

Chú tiểu Trí Thành: Hành nó nói là được xuất gia gieo duyên. Thức là rõ biết thọ; tưởng; hành.

Sư Phụ: Giỏi, nhận diện ngũ uẩn minh bạch, rõ ràng vậy là con làm thầy giáo được rồi đó, con nhớ chỉ cho mấy vị mới lại nha, ai muốn học con chỉ nha.

Chú tiểu Trí Thành: Dạ.

Sư Phụ: Rồi còn gì nữa không?

Chú tiểu Trí Thành: Dạ không.

Sư Phụ: Rồi thôi được rồi, tốt rồi.

Chú tiểu Trí Bảo: Nam mô bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật, con pháp danh là Trí Bảo, con kính thưa sư phụ, kính thưa quý thầy, quý sư cô cùng các bậc hiền trí, con xin nhận diện ngũ uẩn. Sắc uẩn là con đang quỳ, thọ uẩn là cảm giác lạc,

Sư Phụ: Cảm giác là sao? Nãy giờ cảm giác là sao?

Chú tiểu Trí Bảo: Cảm giác lạc. Tưởng của con là về sư phụ và lúc con cạo đầu.

Sư Phụ: Lúc đó là sao? Hình bóng gì vậy?

Chú tiểu Trí Bảo: Hình bóng của con là sư phụ và lúc con cạo đầu. Hành của con là con nói rất vui vì được cạo đầu.

Sư Phụ: Cho tràng vỗ tay lớn. Mình thua mấy chú tiểu này hết á, cái tuổi này mà biết nhận diện ngũ uẩn là bà nội, bà cố cũng không bằng.

Chú tiểu Trí Bảo: Thức của con là rõ biết thọ; tưởng; hành.

Sư Phụ: Quá giỏi rồi, chú tiểu lớn đi, đừng sợ, quý thầy, quý cô thương con, ai cũng thương con hết. Sắc con sao?

Chú tiểu: Sắc con đang quỳ.

Sư Phụ: Rồi thọ?

Chú tiểu: Thọ con khó chịu.

Sư Phụ: Sợ hả? Không sao đâu, rồi tới tưởng.Tưởng con có hình bóng gì trong tâm, con nhắm mắt lại, có hình bóng hồi sáng cạo tóc không?

Chú tiểu: Dạ có.

Sư Phụ: Lúc đó con thích không?

Chú tiểu: Dạ vừa thích vừa sợ.

Sư Phụ: Sợ cái gì vậy? Sợ không còn cọng tóc nào hết hả?

Chú tiểu: Con thấy vui, cuối cùng con biết thọ; tưởng; hành.

Sư Phụ: Cho tràng vỗ tay lớn cho ba chú tiểu. Mình ôm bát đứng lên, chánh niệm tỉnh giác ôm bình bát cẩn thận. Y ruộng phước là hướng thượng, cái bát ăn xin là khiêm hạ, cái đãi lọc nước là tâm hiền, tâm từ. Dễ nhớ không? Cái y là ruộng phước là phải tăng trưởng lên, phát triển lên, còn cái bát là ăn xin, là cái tâm phải cuối xuống, cái đãi lọc nước là tâm hiền, tâm từ. Phải nhớ ba cái pháp khí, ba cái thánh vật, ba cái pháp vật, ba cái tài sản ba, cái này là mình thừa kế tài sản của Đức Phật.

Tâm biết ơn này tỏa rộng

Cùng khắp thế giới này

Tâm biết ơn này tỏa rộng

Khắp trời đất bao la

./.